Isekai Mahou wa Okureteru – Chương 3 – Part 3

~ Translator : RaiW ~

~ Edit : K ~

____________________________________________

 

Vài ngày trôi qua kể từ sự kiện ở khu Vườn Thượng Uyển. Vua Astel, Almadious Root Astel cho gọi Felmenia Stingray đến phòng tiếp kiến. Mục đích của việc này là để hỏi về quá trình huấn luyện cho Reiji từ chính giáo viên của cậu. Nhà Vua cũng đã hỏi tương tự với những người khác nhưng những gì ông nhận được chỉ toàn là lời tâng bốc như là “một tài năng tuyệt vời”, ‘thiên tài ma thuật’ và ‘có một không hai’. Từ những báo cáo đó ông chỉ có thể kết luận rằng Reiji khá là tài năng về ma thuật. Nhưng cảm thấy bản thân mình phải có trách nhiệm khi là người bắt cậu dấn thân vào chỗ nguy hiểm, Nhà Vua muốn biết thêm nhiều thông tin hơn.

Felmenia quỳ gối trước Nhà Vua, hất chiếc áo choàng trắng gọn gàng ra sau và đưa ra báo cáo về hai dũng giả Reiji và Mizuki Anou. Theo cô, anh hùng Reiji nắm trong tay một năng lực ma thuật tuyệt vời. Ma lực mà cậu ấy nắm giữ cao gấp mười lần những Pháp sư hoàng gia của lâu đài. Khả năng kiểm soát ma lực của cậu ấy tuy còn nhiều thiếu sót nhưng sự am hiểu về ma thuật của cậu ta thật khiến người khác phải trầm trồ. Dù cho không nằm cùng đẳng cấp với Reiji, nhưng Mizuki Anou cũng sỡ hữu một sức mạnh đáng gờm. Sự thông hiểu về ma thuật của cô đã không còn nằm trong phạm trù con người. Felmenia không hiểu điều gì đã khiến cô ta có thể có một vốn kiến thức như vậy, nhưng cô cảm thấy đáng tiếc khi Mizuki không có nhận được phước hộ trong quá trình triệu hồi dũng giả.

“— Đó là tất cả. Khả năng sử dụng ma thuật của Reiji-dono cũng như là Mizuki-dono tiến bộ nhanh đến mức đáng kinh ngạc. Một ngày nào đó họ chắc chắn sẽ trở thành cặp pháp sư đỉnh cao nhất thế giới.”

Felmenia kết thúc báo cáo bằng việc thêm vào một lời nhận xét. Bất chợt Nhà Vua hỏi vui Felmenia một câu.

“Liệu họ sẽ vượt qua cả cô chăng?”

“Nếu là Reiji-dono, thần nghĩ điều đó là hoàn toàn có khả năng.”

“Ta hiểu rồi. Thế thì không còn gì phải lo lắng nữa. Nếu Reiji-dono nắm trong mình tài năng cỡ đó, ta nghĩ sự lo lắng của ta khá là vô ích.”

“Ha. Thần cũng rất lấy làm ngạc nhiên. Dù chỉ mới hai tuần kể từ lúc cậu chân ướt chân ráo tiếp cận ma thuật, cậu ấy đã đủ sức đấu với các pháp sư tầm trung. Quả không hổ là người được lựa chọn là dũng giả. Nếu như cho phép thần diễn tả thì với tư cách một pháp sư thì, thần rất lấy làm ganh tỵ.

Felmenia nhỏ giọng. Tuy Nhà vua không nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt của cô bởi vì cô đang quỳ, tuy nhiên ông ấy có thể đoán được phần nào vẻ ghen tỵ đang hiển hiện trên khuôn mặt đó. Đó là điều dĩ nhiên. Từ những gì mà ông nghe được, dũng giả Reiji học ma thuật từ cô một cách nhanh kinh người làm như thể đang phủ định sự nỗ lực của cô.

“Hẳn là thế. Tuy nhiên, nếu cậu ta không đủ sức để nắm giữ một ma lực khủng khiếp như thế…”

“Ý ngài là, cậu ấy sẽ không thể đánh bại được Ma Vương.”

“Ừm.”

Nhà Vua gật đầu để xác nhận quan điểm của cô giống với ông. Ông ấy đã nghe mọi điều về dũng giả và nói quyết định của mình tới Felmenia.

“Pháp sư hoàng gia Felmenia Stingray. Báo cáo của ngươi ta đã nghe. Chỉ còn lại ba ngày cho đến khi Reiji-dono hành chinh. Cho đến lúc đó, hãy giúp đỡ và cho cậu ấy mượn sức mạnh của ngươi.”

“Xin tuân mệnh. Nếu đã không còn gì thì thần xin…”

Felmenia nhận lời chỉ thị của Nhà Vua và chuẩn bị rời đi. Tuy nhiên Nhà Vua vẫn chưa cho phép cô rời đi. Ông còn một chuyện cần bàn với cô.

“—Felmenia. Ta có điều khác muốn hỏi cô. Có được không?”

“Ể…? Vâng, ngài cứ hỏi di ạ.”

“Về chàng trai trẻ kia, bạn của Reiji-dono.”

Nhà Vua nói lên cái tên người bạn của dũng giả Reiji, Suimei Yakagi. Ông ấy lo lắng cho Suimei như là lo lắng cho dũng giả Reiji vậy. Cũng còn lý do là vì về việc cậu ấy sử dụng năng lực của bản thân để dùng ma thuật lục lọi toàn lâu đài, nhưng điều khiến Nhà Vua lo lắng nhất chính là mâu thuẫn giữa Suimei và Felmenia. Đã vài ngày trôi qua kể từ lúc ông nói chuyện với Felmenia về Suimei. Ông ấy muốn biết có bất cứ chuyển biến gì hay không…

“V-về, Suimei-dono…?”

Felmenia trưng ra một vẻ mặt kì quặc trước chủ đề này. Giọng nói của cô đã phản bội lại cô nhưng có vẻ như Nhà Vua không chú ý đến.

“Đúng vậy. Kể từ bữa đó, cậu ta có hành động gì khác nữa không? Cô vẫn còn tiếp tục theo dõi anh ta phải không?”

“V-về việc đó… Ừm.”

“Felmenia?”

Felmenia lảng mắt qua chỗ khác, ngập ngừng. Nó hoàn toàn khác biệt với khi cô nói về dũng giả lúc nãy. Nhà Vua cảm nhận được có gì đó đã xảy ra với cô. Nếu là thông thường thì cô chắc sẽ đối đáp một cách đầy trang nghiêm. Mặc dù cô ấy còn khá trẻ, nhưng bất kể tình huống hay kẻ thù nào, cô cũng sẽ không bao giờ để lộ ra sự mềm mỏng. Tuy nhiên sự thật lúc này đang phản bác lại điều đó.

“À, ừm…”

“Có chuyện gì sao? Đừng có nói với ta là đã có việc gì xảy ra nhé?”

“Không, đó là, ừm…”

Nhà Vua hỏi cô lại lần thứ hai, nhưng Felmenia vẫn không hề trả lời khi cô cứ ấp a ấp úng, lảng tránh câu trả lời. Quan sát kỹ, ông ấy nhận thấy cô đang bắt đầu đổ mồ hôi hột. Thế là ông nhắc lại câu hỏi một lần nữa, nhưng giờ là với một giọng nghiêm khắc.

“Trả lời ta Felmenia. Nếu như cô cứ im lặng thì cuộc nói chuyện này cũng sẽ không kết thúc được đâu, cô hiểu điều đó mà? Mọi việc đã xảy ra trước và sau đó, cô sẽ phải nói toàn bộ mà không được dấu giếm bất cứ điều gì.”

Thế nhưng mà Felmenia vẫn không phản ứng gì. Không những thế cô còn cúi đầu mình thấp hơn đến nỗi lông mày của cô suýt chạm xuống sàn.

“T-thưa điện hạ! Chỉ riêng vấn đề này, xin hãy tha thứ cho thần!”

“Cô đang nói rằng cô sẽ không nói ư?”

“… Vâng. Dù nó nghe thật ngu ngốc, nhưng đúng như lời ngài nói.”

“Tại sao?”

“Về điều đó, xin hãy tha thứ cho thần, thần không có điều để nói cả…”

“Mu…”

Trước sự từ chối liên tục của cô, Nhà Vua chỉ có thể thở dài. Felmenia đã khước từ lời yêu cầu của Nhà Vua trong khi quỳ rạp dưới đất. Xử sự của cô ấy lúc này rất bất thường. Tại sao cô ấy phải làm đến vậy chỉ đến tránh đề cập đến vấn đề này? Không, sự thật hẳn rất rõ ràng. Nhà Vua trước đó đã tuyên bố điều gì đó, nhưng cô đã cố tình phạm phải cho nên cô hẳn là không muốn đề cập đến nó. Nhìn thấy biểu hiện của cô, Nhà Vua đã nhìn ra vấn đề. Cô ấy chắn chắn là đang suy nghĩ về hình phạt mà cô sẽ nhận phải khi làm trái lệnh của ông. Cho nên việc im lặng là cách cô tự bảo vệ bản thân khỏi sự trừng phạt. Nếu đã là vậy, Nhà Vua đã biết mình nên làm gì tiếp theo.

“… Felmenia, ta tin rằng ta đã nói điều gì đó không được phép làm. Tuy nhiên từ việc quan sát ta có thể nhận thấy cô hẳn là đã làm hành động gì đó chống lại Suimei-dono phải không? Ta nói đúng chứ?”

Nhà Vua lớn giọng. Như một con thú nhỏ phát hiện thấy kẻ thù tự nhiên của mình, Felmenia run lên trong khi vẫn đang quỳ sát rạp. Dường như cô đang lo sợ trước hình phạt mà Nhà Vua sẽ đưa ra sau đây.

. Tuy nhiên không cần biết cô ấy sợ hãi đến thế nào, Nhà Vua cần phải thực hiện nghĩa vụ của mình. Sau khi nắm được tình hình, ông đưa ra phán quyết.

“Nói đi. Trước khi ta đưa ra lệnh trừng phạt đến cô, ta sẽ nghe mọi thứ đã xảy ra. Chúng ta sẽ không bắt đầu nếu như cô không chịu nói.”

“… T-thưa điện hạ. Thần cầu xin người… Thần cầu xin sự khoan hồng của người.”

“Đừng có tỏ ra cứng đầu nữa. Nãy giờ ta đã tin rằng cô sẽ chấp nhận mệnh lệnh của ta chứ.

“Đ-điện hạ…”

“Ta sẽ không nghe bất cứ lời bào chữa nào, Felmenia…?”

Để ý kĩ hơn, Nhà Vua đã thấy những giọt nước mắt của cô bắt đầu chảy ra. Không biết đã bao lâu rồi kể từ khi ông thấy cô khóc. Đó là lúc cô ấy còn là một cô bé và lần đầu tham dự tiệc khiêu vũ đêm. Cô đã lạc mất người cha Earl Stingray và mẹ của mình và cứ đi lanh quanh một cách vô định. Hành động lúc ấy của cô thật kì lạ.

“… Tại sao cô lại không nói gì?”

“…”

Felmenia không hề trả lời. Cô chỉ ở đó và ôm lấy đầu của mình trong khi mắt cứ nhìn chằm chằm vào cái sàn. Trước sự im lặng này, Vua Almadious chợt nảy ra một ý nghĩ. Tại sao cô lại không trả lời? Tại sao cô ấy lại bướng bỉnh từ chối như vậy? Ông ấy không rõ cho lắm, nhưng mà ông đã nghĩ ra một kế hoạch và thay đổi phương thức tiếp cận.

“… Felmenia. Kể từ lúc này ta sẽ hỏi cô một vài câu hỏi.”

“Nhưng thưa điện hạ….”

“Nghe ta nói đã Felmenia. Để trả lời câu hỏi của ta, chỉ cần im lặng trả lời. Nếu từ chối thì chỉ cần lắc đầu của mình. Hiểu rồi chứ?”

Trước mệnh lệnh của Nhà Vua, Felmenia không từ chối và giữ im lặng. Và rồi Nhà Vua bắt đầu câu hỏi mà ông đã chuẩn bị trước.

“Vài ngày trước, có phải cô đã làm một vài hành động phản lại Suimei-dono đúng không?”

“…”

Im lặng. Đó là đầu mối. Tuy nhiên nó vẫn nằm trong dự đoán của Nhà Vua.

“Vậy thì, đó có phải là một lời cảnh cáo?”

Lúc này Felmenia lắc đầu mình.

“Có phải là bằng vũ lực?”

“…”

Một manh mối khác. Vậy là bằng vũ lực, chắc chắn nó chỉ cùng lắm là đe dọa cậu ta bằng một hình phạt nhẹ. Nhà Vua tin rằng ông khá hiểu Felmenia, tuy ông không tin nó có thể xảy ra nhưng…

“Lúc đó, cô có gây ra thương tổn gì cho Suimei-dono không?”

Thương tổn, Nhà Vua nhận ra rằng mình đã dùng sai từ và tự xác nhận với bản thân, nhưng Felmenia lại lắc đầu mình.

“… Khoan đã. Cô đã có ý định làm cậu ta bị thương ư?”

“…”

Nhà Vua rơi vào trầm lặng trước sự im lặng của Felmenia. Thật sự quá ngạc nhiên. Sự kinh ngạc của ông không phải là bởi vì Felmenia sử dụng vũ lực. Mà nó là bởi vì cô đã có ý định gây hại với cậu ta, kể cả khi cô là một pháp sư hàng đầu của vương quốc, cô cũng không thể nào làm Suimei bị thương. Điều đó có nghĩa rằng cậu ta tuy không nhận được sự phước hộ từ triệu hồi anh hùng, một pháp sư không nhận bất cứ sức mạnh nào từ Nữ Thần của các nguyên linh tố, đã không hề hấn gì dù cho đối mặt với người được mệnh danh là Bạch Hỏa. Khi tự nhận thấy mình vừa nuốt khan, ông tiếp tục dò hỏi.

“… Trường hợp đó, hẳn phải hỏi là: Felmenia, cô đã bị đánh bại, đúng chứ?”

“…”

Im lặng, có nghĩa là thừa nhận. Không còn nghi ngờ gì nữa. Felmenia đã tấn công Suimei một mình. Và kết quả là cô đã thất bại thảm hại.

“… Và vào lúc dó, có phải Suimei-dono đã nắm được yếu điểm của cô. Cho nên vì thế, cô không thể nói bất cứ điều gì với ta. Phải vậy không?”

“…”

Ông đã đúng. Nhà Vua đã suy đoán rằng cô đã bị buộc phải im lặng bởi vì yếu điểm ấy. Mặc dù cái người được hỏi đó không hề nghe hay thấy bất cứ điều gì ở đây, cô vẫn không dám đả động đến Suimei. Đó hẳn là vì Felmenia và Suimei có một liên kết bằng ma thuật. Nhà Vua chỉ có chút hiểu biết về ma thuật, cho nên khá khó cho ông khi phải tưởng tượng sự thỏa thuận giữa hai người.

“… Uuu, uu. Guuu… Điện hạ. Thần thành thật xin lỗi… Không những bỏ ngoài tai mệnh lệnh của người, thần còn không tự bảo vệ được bản thân mình. Thần Felmenia xin chấp nhận mọi hình phạt mà người đưa ra…”

“Không sao cả. Cô đã nhận đủ hình phạt từ Suimei-dono rồi. Giờ nếu có xử phạt gì thì cũng vô ích. Ta sẽ tha tội cho cô.”

“Điện hạ…”

Felmenia cực kì hối hận trước sai lầm của bản thân và nước mắt của cô đã rơi. Đối với cô, cuộc chiến với Suimei đã hủy diệt và khiến cô thành ra thế này. Trừng phạt như vậy là quá đủ rồi. Nếu còn tiếp tục thì sẽ quét sạch hết mọi niềm kiêu hãnh còn sót lại trong cô mất. Một trong những nỗi lo lắng của Nhà Vua đã qua đi. Nhưng vẫn còn quá sớm để lạc quan. Một mối lo mới đã thay thế cho mối lo cũ của ông.

“… Felmenia. Ta không thể để như thế này được. Sau chuyện này, ta dự định sẽ cho gọi Suimei-dono đến phòng yết kiến.”

“Điện Hạ, ngài muốn cho gọi Suimei-dono… Ngài muốn làm gì vậy…?”

“Không phải đã quá rõ ràng rồi sao? Nếu như đã không thể hỏi cô, thì ta sẽ hỏi Suimei-dono. Và cũng về vấn đề điểm yếu của cô. Ta sẽ loại bỏ sự bất hòa giữa chúng ta và cậu ta.”

“K-không được đâu thưa điện hạ! Suimei-dono là cái gã không có nhân tính-A, gư, AAAAAAAAAH!?”

Một sự bất thường chợt xảy ra khi Felmenia lên tiếng phản đối. Cô đột ngột hét lên trong khi nắm lấy ngực mình.

“Felmenia!? Gì vậy!? Felmenia!”

Nhà Vua đứng bật dậy từ ngai vàng của mình trước sự việc đột ngột vừa xảy ra. Felmenia đột ngột trở nên đau đớn một cách bất thường. Tuy vậy cơn đau của cô cũng không kéo dài, nó chỉ bộc phát rồi tan đi trong phút chốc. Tiếng la hét của Felmenia cũng dừng lại. Felmenia một lần nữa cúi đầu trước Nhà Vua.

“Haa, haa… Để cho ngài thấy thần như vậy, xin thứ lỗi cho thần… Ku.”

“Chuyện vừa nãy là sao? Đó có phải là một loại bệnh gì không?”

“Không phải…”

Cô ấy đã nói rằng nó không phải là một bệnh tật gì nhưng nhìn vào biểu hiện vừa nãy thì thì đó hẳn phải là như vậy. Khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy giờ đây đã không còn chút khí sắc nào sau chuyện đó. Như là khuôn mặt của xác chết vậy. Cho nên ai cũng nghĩ rằng đó hẳn phải là do bệnh tật, nhưng Nhà Vua lại chưa từng nghe đến việc cô có bệnh gì trên người. Ông nghiền ngẫm lại sự việc mới xảy ra. Chỉ vài phút trước, Felmenia nắm lồng ngực mình trong đau đớn tột cùng. Nó xảy ra khi cô đang nói chuyện, giữa lời phản đối của cô. Cô đã nhắc về Suimei, người mà cô từ chối đề cập đến trong cuộc trò chuyện này. Felmenia trước đó đã nói hành động này là để bảo vệ bản thân cô. Suy theo những gì đã diễn ra thì…

“Vậy chắc hẳn đó là điểm yếu của cô phải không…?”

“…”

“Là ma thuật hả?”

“…”

Felmenia không trả lời. Không, nói chính xác hơn là cô không thể trả lời bởi điểm yếu của cô. Nhà Vua có thể thấy mọi thứ rõ ràng trên khuôn mặt của cô, nhưng những gì ông nhìn thấy là sự hối hận của cô vì sự ngu ngốc của chính bản thân mình. Nhà Vua không còn điều gì để hỏi cô nữa.

“Ta hiểu rồi. Felmenia. Cô hãy để mọi thứ cho ta.”

“Điện Hạ?”

“Như là ta đã nói trước đó, ta sẽ cho mời Suimei-dono đến đây.”

“N-nhưng mà!”

“Không sao cả. Ta sẽ chịu mọi trách nhiệm. Còn cô—“

Sau đó, Vua Almadious đưa ra mệnh lệnh của mình đến vị pháp sư, người đã gục ngã trước một pháp sư khác.

Bình luận