Isekai Mahou wa Okureteru – Chương Mở Đầu

~ Translator : RaiW

~ Edit : All For Love

Chương Mở Đầu : Phù Thủy – Yakagi Sumei

________________________________________________

 

Felmenia Stingray là một trong những pháp sư hoàng gia của vương quốc Astel. Là con gái thứ hai của Earl Stingray, do thuộc dòng dõi quý tộc nên từ nhỏ cô đã được dạy dỗ hết sức cẩn thận. Sau khi cô phát hiện mình có nguồn ma lực to lớn từ nhỏ, thì cô đã theo học một pháp sư lỗi lạc được người đời gọi là Hiền Nhân. Cô được xem như là một thiên tài, là người có thể tiến sâu vào tận cùng của ma thuật. Trong 10 năm cô được ngài Hiền Nhân dạy về những sự huyền bí của ma thuật. Dưới sự dạy dỗ của ngài ấy, Felmenia đã tiến vào được cái vực sâu ma thuật mà thường phải mất ít nhất 30 năm mới đạt được. “Kể từ lúc này, ta không còn điều gì có thể truyền dạy được cho con. Hãy dùng sự thông thái của mình, để tìm ra ma thuật của chính con.” Đó là những gì thầy ấy đã nói với cô, và cuộc sống của Felmenia dưới sự dạy dỗ của ngài Hiền Nhân cũng từ đó mà thay đổi và trở nên đầy bận rộn.

Với những nghiên cứu của cô về ma thuật làm nền tảng, cô trở thành một trong những pháp sư hoàng gia và là người trẻ nhất từng được bổ nhiệm. Nhờ việc đó mà số công việc cô được giao phó cũng như là lời mời đến các bữa tiệc tối cũng tăng lên gấp đôi. Không có được nhiều cơ hội để nghỉ ngơi vì các công việc chưa được quen cho lắm, các buổi tiệc trà với các quý cô quý tộc, đến việc trốn thoát ra khỏi các mê cung. Chìm đắm hoàn toàn vào chúng làm cô hoàn toàn quên đi các khó khăn mà mình đối mặt. Những chuyện đó, làm cho cô cảm thấy tự hào hơn về thành tựu của mình. Nó làm cho cô cảm thấy mình đang được sống vậy. Cô không đơn thuần là một công chúa cao quý chỉ biết ru rú trong nhà. Mà cô còn biết rằng mình là một người quan trọng của đất nước này.

Vài năm trôi qua sau khi chia tay người thầy của mình, Felmenia đã có được một phát hiện hết sức vĩ đại. Giữa cuộc thanh trừng quái vật và quỷ của pháp sư hoàng gia, cô đã khám phá ra sự thật của ngọn lửa mà chưa từng được ai biết đến trước đây. Và Felmania hoàn toàn nắm giữ nó vào năm 16 tuổi. Sự thật của lửa. Cô đã khám phá ra ngọn lửa trắng ( Bạch Hỏa ). thứ có thể đốt cháy bất cứ mọi thứ. Tràn ngập trong niềm hân hoan. Felmenia nhanh chóng thông báo cho thầy và đức vua về khám phá của mình. Vào lúc đó cũng là lúc cô tìm được giá trị thật sự trong cuộc sống của mình. Là điều mà cô hằng mong ước, là điều mà cô luôn hướng tới trong suốt thời gian qua. Sự biết ơn của người dân, sự ghen tỵ của các đồng nghiệp và sự kì vọng từ cha mẹ, đó là sự hãnh diện mà cô chưa từng có được trước đây. Felmenia trở thành một trong những pháp sư vĩ đại nhất của toàn thể vương quốc… nhưng giờ đây, Felmenia – người nắm giữ danh hiệu pháp sư mạnh nhất của vương quốc – lại không thể di chuyển lấy nổi một ngón tay của chàng trai đang đứng trước mặt cô.

Ánh trăng soi rọi một góc trong sân của cung điện Camellia , nơi ngự trị của vị vua vùng Astel. Chàng trai đứng trước cô đang mở miệng phán xét.

“… Trời ạ… Bộ cô không biết việc theo đuôi người khác là không hay à? Chỉ những con cừu ngu ngốc và dại dột không hiểu gì về thế giới này mới làm chuyện đó thôi đấy.” (Sumei)

Chàng trai đang đứng trước mặt cô nói một câu thành ngữ lạ lùng, là một trong những người bạn được triệu hồi cùng với anh hùng Reiji. Không như cô gái đã quyết định theo người anh hùng đi tiêu diệt ma vương, thì cậu lại đi từ chối tham gia và yêu cầu nhà vua cùng với pháp sư của ông gửi cậu trở về thế giới của mình. Một chàng trai hết sức bình thường. Giấu sự thông minh đằng sau khuôn mặt ngu ngơ, cậu chỉ muốn được làm một người bình thường. Và nói rằng bản thân không hề nắm giữ sức mạnh gì cả.Cho nên không có cách nào để cậu có thể đối đầu với lũ quái vật, yêu ma hay quỷ quái. Từ chối việc đối đầu với ma vương. “Tôi sẽ không chiến đấu đâu. Cho tôi trở về. Đừng lôi tôi vào chuyện này.” Đó là những gì mà chàng trai ấy đã nói ra vào vài ngày trước. Giờ đây cậu ta hoàn toàn tự cách ly mình trong căn phòng được cấp. “Cho dù có lo lắng hay sợ hãi thế nào vì bị triệu hồi một cách bất ngờ, thì cô gái được triệu hồi cùng với anh hùng vẫn sẽ đứng ra chiến đấu, trong khi hắn ta chỉ biết mở mồm xin về.” “Thật mất mặt mà.” “Tên này còn dám nói mình là đàn ông sao?” “Một tên ích kỉ.”  “Còn tệ hơn cả rác rưởi.” Là những lời dèm pha sau lưng của các quan chức, binh lính, đại tướng trong kinh đô dành cho cậu.

Nhưng đâu mới là thật? Bạch hỏa là biểu tượng tự hào của Felmenia. Một ma pháp hệ hỏa hoàn hảo tuyệt đối. Lại bị chàng trai đứng trước mặt cô hoàn toàn xóa bỏ chỉ với một ngón tay. Cậu ấy chỉ đơn giản đứng im trong cơn bão ma thuật nhưng áp lực nó mang lại đủ làm cho người khác lạnh sống lưng.

“…Giờ thì, thưa quý cô pháp sư, giờ đến lượt của tôi nhỉ?” (Sumei)

Felmenia Stingray lúc này mới phát hiện mình đã hoàn toàn không hiểu thấu gì về cậu ta. Trí thông minh và sức mạnh ấy của cậu hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt yếu đuối của mình. Những gã coi cậu là tên nhu nhược đều bị cậu dắt mũi mà không hề hay biết mới thật sự là những kẻ ngu ngốc. Để che giấu sức mạnh của bản thân, cậu đã giả bộ mình là một tên yếu đuối. Với lại, cô là người đã nhận được sự dạy dỗ của ngài Hiền Nhân mới có thể tiền sâu đến tận cùng của ma thuật, thế mà tên quái vật này hoàn toàn đã tiến xa tới cái tận cùng của ma thuật rồi. Cậu nắm giữ thứ sức mạnh mà cô không thể đạt được. Dù cho anh hùng, người nhận được phước lành bảo hộ cũng sẽ bị tên quái vật này dễ dàng đánh bại. Không hề nói quá chút nào khi coi cậu ta là pháp sư, người đã tiến tới được đỉnh cao ma thuật.

“…Ngươi thực sự là ai?” Felmenia hỏi với một giọng run rẩy.

Chàng trai đang nghịch bàn tay của mình với vẻ mặt chán chường trả lời.

“Yakagi Suimei, một phù thủy” (Sumei)

Lần đầu tiên, cậu kiêu ngạo xưng lên tên mình.

Bình luận