Kujibiki Tokushou : Musou Haremu Ken – Chương 15

~ Translator : Rex ~

___________________________________________________________

 

Chapter 15. Giải cứu công chúa

 

Vào khoảng trưa, sau khi tôi hoàn thành việc săn bò núi, tôi nhìn chăm chăm vào chiếc quạt gấp mà tôi nhận được từ nàng công chúa ở phòng của tôi.

 

Chiếc quạt gấp của công chúa Helena, kể từ khi lần đầu tôi nhận được nó, tôi đã luôn khăng khăng giữ nó trên thắt lưng của tôi.

 

(cái méo gì thế nhờ?)

 

Giọng quỷ kiếm vang lên trong đầu tôi

 

Lần đầu tôi gặp cô ta, con nhỏ đó cứ ồn ào năn nỉ được khoan hồng để tự do, tuy nhiên sau sự kiện sổ xố. cô ta dường như có chút thay đổi trong lòng và không còn ồn ào như trước nữa.

 

“Đây là một món quà từ một người tôi đã cứu”

 

“Tình đầu của ngươi à???”

 

“Ơm…”

 

Tôi khô lời thoáng chốc. nhưng nó đúng trong trường hợp này. Tôi đã khá choáng ngợp khi lần đầu thấy vẻ đẹp rạng ngời của cô xuất hiện. Mái tóc dài màu vàng óng ánh, thái độ nhẹ nhàng tựa như lông hồng và sự thanh lịch tao nhã của bản thân. Tất cả điều đó, khiến cho bạn thực sự nghĩ rằng cô ấy thật đúng chuẩn là “Công chúa hoàng gia”

 

“Tôi tự hỏi nếu bây giờ cô ấy ổn chứ”

 

(Tại sao ngươi phải lo lắng về cô ta? Sao ngươi không đi và gặp nhỏ đi, sử dụng đôi cánh cheating của ngươi ấy)

 

“Tôi…. Không biết cô ấy ở đâu…”

 

Để đảm bảo, tôi đã rút Warp Wing ra, cùng với mong muốn mạnh mẽ tới nơi Helena đang ở ngay bây giờ. Tuy nhiên, chả có gì xảy ra cả.

 

Có lẽ…, tôi cần phải chỉ định rõ hơn về [Địa điểm].

 

“Chủ nhân!”

 

Một tiếng gõ cửa phát ra cùng với giọng của Miu

 

“Nà ní? Sao vậy”

 

“Thứ lỗi chủ nhân, nhưng có một vị khách muốn gặp ngài”

 

“Khách? Khách như thế nào??”

 

“Ê tou, là một công chúa… em nghĩ vậy?”.

 

“Nà Níiiiiiiiiiiii “

 

Tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

 

Em ấy nói là công chúa, liệu có khi nào không….

 

Tôi chợp lấy quỷ kiếm và ra khỏi phòng, tôi liền theo Miu bằng cách đi bộ sau cô ấy.

 

“Cô ấy đang đợi ở phòng tiếp tân, thưa chủ nhân”.

 

“Ahh..” Một cách vô cmn thức, tôi lỡ cmn mồm. Nàng công chúa đang đợi nơi đó không phải Helena. Cô ấy hình như là cô em gái. Công chúa Iris Theresia Mercury. Tôi đang cảm thấy chút thất vọng nhưng..

 

“Kakeru-kun…”-Iris

 

Tôi kinh ngạc khi thấy công chúa Iris trông có vẻ đang có chút rắc rối

 

“Tôi muốn nhờ câu giúp đỡ. Làm ơn hãy giúp chị gái tôi”.

 

Tôi ngồi xuống ghế sofa và hỏi thêm chi tiết về yêu cầu cô vừa đưa ra.

 

“Chị gái của cô, có phải công chúa Helena không? Đã có chuyện gì?”

 

“Bây giờ, chị tôi đang dẫn đầu ra thẳng tuyền tuyến”

 

“Ờm, nếu tôi không lầm thì cô ấy sẽ đi động viên hay đoại loại vậy.”

 

Tôi bất chợt nhớ lại thời gian khi tôi cứu Helena điện hạ.

 

“Đúng , chị ấy tới tuyền tuyến của cuộc chiến dịch nhằm chống lại những bộ lạc hoang dã. Chung quy thì những bộ lạc ấy đã bị đàn áp, điều đó thì đã được quyết định bởi một ai đó từ hoàng gia để đến tuyền tuyến nhằm đưa ra những lời động viên của họ. Vì vậy, chị gái tôi là một trong những người đi đến đó, tuy nhiên thì….”

 

“Thì…?”

 

“Tư lệnh chỉ huy chiến dịch đã thay đổi địa điểm của chiến dịch, vì vậy điều đó đã ảnh hưởng đến đường đi của họ.”

 

“Là điệp viên hai mang? Công chúa Helena sẽ ra sao??”

 

“Kị sĩ hộ vệ, Fortis, đã chiến đấu cho tới giới hạn của mình và chạy trốn cùng chị gái tôi. Ngay lúc này, dường như họ đang trốn ở một pháo đài gần đó – Tôi muốn nhờ anh hãy đi đến đó”

 

“Tôi á??”

 

“Phải! Tất nhiên tôi sẽ gửi thêm lính của tôi nhưng nó sẽ tốn mất một thời gian để tập hợp họ lại. Mà, tôi thì muốn đi và cứu chị tôi trước khi xảy ra điều gì khác.”

 

Cứu chị gái tôi trước khi xảy ra điều gì khác– cô ấy nói điều đó với biểu hiện rất nghiêm trọng.

 

Hãy nhìn rõ vào vấn đề, ngay cả với quân đội với hàng phòng thủ vững chắc đã bị thảm sát, cô ấy muốn ít nhất phải cứu được chị cô ấy. Tôi hiểu được vấn đề qua giọng điệu khẩn cấp của cô.

 

Nhỏ có cảm xúc mạnh mẽ với chị mình. Đó là lí do tại sao tôi có thể cảm thấy có chút nghi ngờ.

 

“Cô chắc về điều này chứ? Nhờ một thằng như tôi. Bọn họ vừa bị phản bội đấy, không phải tốt hơn nếu cô kiếm một ai đó đáng tin cậy hơn tôi sao?”

 

“Chiếc quạt gấp”.

 

Iris chỉ vào eo tôi. Nơi mà chiếc quạt của công chúa Helena đang giắt trên thắt lưng tôi.

 

“Chiếc quạt đó thuộc về chị tôi phải không? Lần đâu tiên khi gặp cậu đến giờ, cậu luôn luôn mang theo chiếc quạt gấp đấy bên mình cứ như là một vật gì đó rất quan trọng phải không? Với cậu, tôi không nghĩ sẽ có vấn đề gì”

 

“Tôi hiểu rồi”

 

Tôi nắm lấy cây quạt gấp. Một cách chắc chắn rằng chiếc quạt gấp thì rất quan trọng với tôi, và người chủ nhân của chiếc quạt gấp, công chúa Helena, thì quan trọng hơn nhiều.

 

Tất nhiên, với ý định cứu người, ngay cả khi tôi phải mạo hiểm mạng sống của mình, tôi vẫn sẽ tiếp tục cứu người ấy.

 

Với điều đó, tôi đã hoàn toàn bị thuyết phục.

 

“Hơn nữa…”

 

“Hm?”

 

Tôi quay lại nhìn công chúa Iris

 

Hơn nữa- —-cái gì???

 

Iris nhìn thẳng mắt tôi với đôi mắt và dáng vẻ ngiêm chỉnh, với cái nhìn không chút nghi ngờ. “Nếu là Kakeru, thì tôi tin tưởng hơn”

 

Một đòn tấn công quá bất cmn ngờ!Đồ ăn giannnnnnnnnnn! Nhìn tôi với bằng đôi mắt đó, thế méo nào tôi có thể làm gì ngoài việc đáp ứng mong muốn của cô chứ!!!

 

*

 

Tôi cưỡi ngựa và phi thẳng ra khỏi Rozen City. Với con ngựa tràn đây năng lượng, tôi làm thêm chuyến tới thẳng thị trấn tiếp theo. Reius, nơi đây với sự sắp xếp ưu tiên của công chúa Iris, tôi đã thay con ngựa kiệt sức tôi đang cưỡi bằng một con có sức sống hơn và tôi lại làm thêm chuyến tới thị trấn tiếp theo và cứ thay ngựa như vậy.

 

Tôi tiếp tục thay đổi những bé ngựa. Đi tới nơi mà công chúa Helena đang ở, tôi làm thêm chuyến tới Pháo đài của Thị trấn Euboi.

 

Tôi đi tới thị trấn gần nhất với pháo đài và thay con ngựa mới cùng với bản đồ.

 

Và cuối cùng, tôi đã tới pháo đài. Nó chỉ là một thành trì nhỏ đươc bao quanh bởi những hàng rào gỗ.

 

(Ở đây nhiều khói quá ta. Đến trễ cmnr àh?)

 

Giọng nói quỷ kiếm vang lên trong đầu tôi.

 

Tôi bắt đầu nhìn chăm chú. Với tầm nhìn đã được nâng cmn cấp, tôi thấy các thành trì được bao quanh đang bị tấn công một cách ác liệt.

 

Tôi thấy nhẹ nhõm hẳn ra.

 

“Nhìn có vẻ nó chưa kết thúc. Chúng ta vẫn có chút thời gian.”

 

(Ta hiểu rồi)

 

“Tôi sẽ dùng tới cô đấy”.

 

Tôi cầm chặt thanh quỷ kiếm, nó là một vụ khí nguy hiểm. Nhưng lại là người đáng tin cậy.

 

(Ta sẽ để ngươi sử dụng ta. Tuy nhiên với điều kiện, sau khi ngươi kết thúc việc này, ngươi phải nghe theo lời mong muốn của ta.)

 

“Tôi sẽ không lắng nghe yêu cầu của cô nếu nó là đi chiếm hữu cơ thể của người khác? Ô kê?”.

 

Tôi nói với lời nhắc nhở.

 

(Fuu, xin vui lòng giải phóng sức mạnh vĩ cmn đại của ta đi, chứng kiến đi.)

 

Luồng khí màu đen bắt đầu hiện ra từ thanh quỷ kiếm. Sự xuất hiện của tôi bắt đầu giống như khi Mari bị chiếm hữu, nhưng tất nhiên là tôi không bị chiếm hữu được rồi. Tuy nhiên, tôi bằng cách nào hiểu được. Ngay bây giờ sức nặng của con nhỏ đó tăng lên gấp nhiều lần, sức mạnh của cô ta, thanh kiếm cũng tăng lên nốt.

 

Với thanh quỷ kiếm trong tay, tôi nhảy xuống ngựa và phi thẳng tới kẻ thù.

 

Tôi chạy thẳng một mạch xông về phía cổng thành.

 

Măc dù một tên lính đã thấy tôi trong có vẻ hoang mang, tôi bỏ qua chúng và tiến lên giết sạch những kẻ cản đường.

 

“Tránh ra những kẻ yếu đuối!”.

 

Tôi vung thanh quỷ kiếm và tiếp tục chém những kẻ thù dám cản bước tiến của tôi. Tôi liên tục chém trong khi đang xông thẳng lên. Sau khi giết 100 tên địch, tôi đến được cổng thành.

 

Bên kia cổng thành, có một kẻ mà có lẻ tôi thấy quen vkl.

 

“Fortis!”

 

“Cậu  là…!!”

 

Fortis là tên mà khi tôi cứu công chúa Helena đã rất ngạc nhiên khi thấy tôi xuất hiện một cách bất ngờ. Tôi có thể cảm thấy sự hiện diện của những tên lính khác đang tiến về phía sau lưng tôi, không có thời gian để tán gẫu.

 

“Tôi đến đây theo sự đề nghị của công chúa Iris, làm ơn hãy mở cổng ra”

 

“Công chúa Iris? Nhưng…??”

 

Fortis do dự. Hắn ta nhìn có vẻ đang tự hỏi liệu có ổn không nếu mở cửa cổng thành cho tôi.

 

“Kuuuu….”

 

Bởi vì những tên lính phía sau tôi bắt đầu áp sát, tôi quay lại và hạ gục chúng. Vào lúc này thì có vẻ như trọng trách gánh vác bảo vệ cổng thành thuộc về tôi.

 

Một cách chính thức, nó là nơi mà tất cả những tên lính hợp lại và một lần nữa tiến công tới cổng thành, có vẻ tình thế này rất khó khăn, nó có vẻ như là tôi không thể xuyên thủng đươc đám lính này. Không quan trọng là tôi giết được bao nhiêu tên, tôi cảm thấy như tôi bị xô đẩy bởi một cơn sóng dữ.

 

Tôi có thể đánh với chúng như thế này đến khi tôi tiêu diệt chúng hoàn toàn ?– một ý nghĩ lướt qua đầu  tôi.

 

“Fortis”.

 

Nó là giọng nói mà tôi nhớ được, không cần quay lại và nhìn để biết chủ nhân của giọng nói bởi vì tôi đã biết người đó là ai.

 

Công chúa Helena, theo như giọng nói đó thì cô ấy đã an toàn. Tôi thấy nhẹ nhõm.

 

Tuy nhiên, Fortis đã rời khỏi đó một cách vội vã.

 

“Công chúa! Nơi này rất nguy hiểm! Nằm xuống—-!”

 

“Mở cổngggggggg”

 

“Nhưng…”

 

“MỞ NÓ NHANH”

 

“…như ý người.”

 

Cuối cùng cánh cổng đã mở sau một thời gian.

 

“Vào trong khi cậu còn cơ hội”

 

“Ta hiểu rồi! ohhhhhh !!!”

 

Giữ chặt thanh quỷ kiếm bằng hai tay. Tôi đánh từ trên bầu trời xuống dưới mặt đất.

 

Mặt đất rung lên dữ dội với một tiếng nổ lớn. Nơi tôi vừa đánh, có xuất hiện một miệng núi lửa khổng lồ. Những tên lính bắt đầu ngã bởi vì miệng núi lửa, cảm thấy hoang mang bởi vì chúng không thể tiến về phía trước.

 

Trong lúc đó, tôi chạy thẳng tới pháo đài và cánh cổng đã được đóng lại một cách an toàn. Ở đó, tôi thấy công chúa Helena.

 

“Công chúa Helena”

 

“Kakeru-sama.”

 

Trong một khoàng khắc ngắn, ánh mắt chúng tôi chạm vào nhau.

 

“Tôi đến đây để cứu cô.”

 

Với tất cả cảm xúc, tôi thốt lên.

 

Công chúa Helena mỉm cười như một đóa hoa bừng nở.

Bình luận