The New Gate – Chương 1 – Part 2

~ Translator : Khôi

__________________________________________________

 

Sau đó, ngoài những danh hiệu mới, Shin còn kiểm tra những kĩ năng và phép thuật từ đầu tới cuối, và thậm chí sử dụng thử chúng để chắc ăn. Ơn trời rằng chẳng có gì ở xung quanh để có thể bị hỏng hoặc bị phá, nên Shin đã có thể kiểm chứng bộ kĩ năng hết công xuất.

Ngay sau khi tạo ra những lỗ sâu bằng cách liên tục tung kĩ năng của mình, cậu ta nhận ra rằng những ô hồi skill và giới hạn của những kĩ năng đều đã biến mất, và bây giờ cậu ta làm chủ được cường độ sức mạnh của mình.

Tới giờ thì mọi thứ có vẻ là thật, dù gì cũng khá là bình thường khi một tựa game có những giới hạn, nhưng tự do thế này thì không giống thật chút nào.

Để đánh đổi những thứ không tự nhiên ở trong game trên thì cũng phải đi kèm với một cái giá rằng từ nay khi di chuyển, nhân vật có thể bị bong gân hoặc trật khớp. Những thứ đó thì quá hiển nhiên trong đời thật. Hiện tại, Shin chắc chắn không phải đang ở trong thế giới game. Nếu như để bị đối thủ tấn công thì mọi thứ sẽ không đơn giản chỉ là máu bị giảm đi. Nếu không cẩn trọng thì có thể sẽ phải nghiến răng chịu đựng nhưng cơn đau của vết thương.

Shin một lần nữa tự nhắc bản thân rằng đây không còn là game nữa.

Nhận thấy những phong cảnh xung quanh khác xa những thứ khi còn ở trong game, Shin nghĩ rằng có lẽ game thực  tế ảo [ THE NEW GATE ] đã trở thành thực tại thứ hai.

” Kể ra thì có thể gọi nơi này là chiều không gian thứ ba nhỉ?”- Shin suy nghĩ với nụ cười gượng gạo.

Cũng tốn khá nhiều thời gian để có thể cảm nhận độ thực của trò chơi kia thì phải tốn một ít thời gian, nhưng có vẻ như Shin đã thích nghi với thực tại này rất nhanh. Cứ như sự cảnh giác cao độ khi nãy chỉ là giả vờ và cậu ta đang trở nên rất kinh ngạc đối với nơi mà cậu ta vừa bước tới.

” Được rồi, đã đến lúc lên đường.”

Vừa nói, Shin vừa lấy ra thẻ đánh dấu. Cậu ta mang nó theo trên đầu của mình tấm thẻ đánh dấu màu trắng có phần đơn giản.

“Về nhà thôi!”

Ngay lúc Shin vừa la lên, ánh sáng đã tụ họp vào nó, khi thẻ đánh dấu bị bao trùm bởi ánh sáng,

Shin được thấy những vật phẩm chỉ được sử dụng trong [ Dẫn Đường ]; món trang bị đang chỉ tới nơi đã được đăng kí. Thường những con dấu đó được dùng để đánh dấu những điểm dừng chân trong khu săn bắt, nhưng có vài người, trong đó có Shin, đã đăng kí đánh dấu vị trí nhà ở của họ.

Shin không hề biết mình đang ở đâu vì bản đồ đã bị lỗi, nhưng cậu ta đã tìm ra [ Dẫn Đường ].

Shin không biết mình đang ở đâu vì tính năng bản đồ không còn hoạt động, nhưng cậu ta tìm ra [Guide( chỉ đường)] trong thanh tiện ích, và vì điểm đến duy nhất được đăng ký là nhà của cậu ta nên đến đó là điều cần làm đầu tiên.

Và vì Shin có thể thay đổi hình dạng của cầu đánh dấu nên nó đã biến thành một con chim ưng.

“ Tiến lên, về nhà thôi! “

Shin bắt đầu chạy về phía được đánh dấu bởi một đường sáng. Ngay khi Shin chọn điểm đến trong phần [Chỉ Đường] thì khoảng cách được hiện lên là 67 kemels. 1 kemel tương đương 1 kilomet, nên sẽ là 67 kilomet phía trước. Bình thường thì khoảng cách như vậy là khá xa khi phải đi bộ, nhưng Shin đã nâng cấp lực chân lên cao hơn những người khác. Cậu ta chỉ cần đi bộ chậm rãi là đã hơn người đang chạy bộ.

Shin đang chạy với tốc độ 70km/h, chưa tính đến việc cậu ta chỉ đang chạy bộ nên dù là rừng rậm hay đất đá thì cũng chẳng làm chậm tiến độ của cậu ta là bao.

“ Yaaaaaaaaaaaahooooooooooooooooooooo!! “

Việc chạy nhanh đến mức cảm nhận được luồng khí xung quanh, Shin hét thật to như thể giải thoát bao phiền muộn của mình kể từ khi thức tỉnh.

Dù không hề biết sức lực của cậu ta là bao nhiêu, nhưng nó như thể vẫn chưa vơi đi phần nào; cứ như cậu ta có thể chạy mãi, và cứ thế chạy mà không dừng lại để nghỉ ngơi.

Trên đường đi, cậu ta phát hiện bốn con gấu được trang bị áo giáp (Tetra Grizzly),  một con rắn hai đầu (Twinhead Snake) và một con lợn nòi với bộ bờm rực cháy (Flame Boar), nên cậu ta muốn thử sức mình, cứ thế mà đấu với từng con một. Cấp độ của gấu, rắn và heo lần lượt là 87,68 và 79.

Shin thu thập đầy đủ tên và cấp độ của chúng bằng [Phân Tích X], nên chẳng thể nào mà lầm được.

Tất cả đều chiến đấu với những đòn đánh cơ bản, và thường là những con quái mà những người mới sẽ săn lùng, nên đối với Shin, đấu với chúng chỉ cần một tay cũng thắng.

Nhưng đang đánh thì Shin bổng thoáng phát hiện tính tự phát và ý chí phát ra từ chúng, nên Shin cũng không xuống tay kết liễu.

Một tiếng sau, sau khi phóng qua những cánh đồng cỏ, nhảy qua những bãi đã gồ ghề và băng qua những khu rừng rậm rạp…

Con chim ưng bổng dưng chớp nháy liên tục khi Shin phát hiện từ xa một dãy thành lũy, báo hiệu rằng cậu ta đang tới gần địa điểm đã đánh dấu.

Shin thắng gấp và đứng yên. Con chim ưng đang hướng về một nơi ở ngoài thị trấn. Có vẻ như nó năm trong khu rừng cạnh bên bức tường thành. Nếu Shin không nhớ nhầm thì rõ ràng làm gì có một thị trấn được bảo vệ bỡi một bức tường thành gần nhà cậu ta.

“ Từ khi nào mà cái đống này được xây dựng lên vậy? ”

Shin càu nhàu trong khi ngắm nhìn bức tường.

Kích thước của bức tường có vẻ ngang một tòa nhà sáu tầng. Được xây từ những viên đá được mài dũa, nên nó mang lại cảm giác khá cao quý.

Những chỗ hư hỏng là do quái vật tấn công hay là họ vừa trải qua chiến tranh?

Trong trò chơi, nếu như có sự kiện công thành mà nhiều người tham dự, kể cả Shin. Những bức tường thành sẽ được yểm lên những lớp bảo vệ như đuổi quái, kiên cố, và những loại hiệu ứng khác phép, nên có vẻ để ra nông nỗi này thì có lẽ trận chiến đó khá là khắc nghiệt.

Shin nghi ngờ rằng bên trong không phải là một thị trấn ở bên trong, nhưng cậu ta không thể tìm ra rằng thứ gì đang ở trong đó. Thôi thì cũng được bao bọc bởi lớp thành lũy như này rồi thì không thể nào bên trong lại là một mớ hoang tàn.

Ngay lúc này thì chuyện đó không quan trọng, nên Shin cũng ngừng nghĩ ngợi về nó, cậu ta hướng mắt về phía khu rừng và bắt đầu tiến về vị trí được đánh dấu.

Sau khi đi bộ khoảng 100 mels, thì sự khác biệt càng hiện rõ hơn về quang cảnh và cây cối. Không như những cái cây có đường kính tối đa 30-40 cemel thì ở khoảng trống trước có một cây với đường kính đạt mốc 1 mel.

Ở trung tâm của bầu không khí cũng như cái cây to lớn, có một căn nhà khá quen thuộc với cậu ta.

Là căn nhà được xây từ gỗ và đá, và ở bên trên tấm màn của cửa vào có một bảng hiệu in rất to [Đền Mặt Trăng] (Trung tâm trao đổi – Ánh Trăng Hokara).

“ Nhìn vẫn như cũ. “

Không hề thay đổi kể từ trận chiến với Origin. Nhìn thấy mái nhà xưa còn nguyên vẹn, tâm trạng của Shin cứ như được giải tỏa.

Trong game, [Đền Mặt Trăng]  là một cửa hàng vũ khí, áo giáp và vật phẩm của Shin, cũng như là mái nhà của cậu ta. Trong cửa hàng thường bán những thứ mà Shin thu gom được  khi đi săn quái và mê cung, và khi có hứng thì là những thứ chính tay Shin tạo ra.

Những nơi Shin hay lui tới thường là những khu và mê cung có những quái vật cấp cao ve vãn xung quanh, nên việc tìm ra những vật phẩm và nguyên liệu hiếm khá là dễ và mang về bán tại cửa hàng, Đền Mặt Trăng  là một cửa hàng ẩn nhưng lại có tiếng, rất được người chơi cấp cao ưa chuộng. Có lẽ là vì những món hàng ở đâu đều có giá trên trời, những vật liệu rất khan hiếm, nên những người mua được ở chỗ này đếm trên đầu ngón tay.

Trong lúc hồi ức lại thời buôn bán đắt hàng( chỉ đôi khi mới đắt hàng), Shin tiến lên và mở cánh cửa. Không biết cửa hàng thế nào rồi, ngoài quầy tính tiền và từng dãy vật phẩm trên kệ?

Bên trong cửa hàng đang có khá đông khách cả nam lẫn nữ mặc áo khoác bên ngoài lớp giáp. Vài người trong số đó thấy Shin đi vào, và hai trong số họ bước tới chỗ cậu ta.

“ Xin lỗi, nhưng cửa hàng đang bận không thấy à? Quay lại sau đi! “

Người nói câu đó là một chàng trai trẻ tóc vàng với bộ giáp được trang trí lòe loẹt. Hắn ta cao bằng Shin có vẻ là do hắn tập thể hình mới được thế, tay và chân hắn to hơn Shin hẳn.

“ Có chuyện gì xảy ra à? “

“ Không quan trọng, ra ngoài mau! “

Tên vừa quát vào mặt Shin là một tên tóc nâu tiến lại gần Shin cùng tên tóc vàng khi nãy. Cũng giống như tên tóc vàng, bộ giáp trang trí “sặc sỡ” khá ấn tượng. Hắn cao hơn Shin một cái đầu và thân hình hợp với chiều cao hơn.

“ Nhưng tôi có việc phải làm xong trong hôm nay. “

“ Phiền quá. Mấy tên như mày không nên nhây nhưa với tụi tao đâu! “

“ Này, dừng lại đi, Iran! “

Iran có lẽ là tên thật của tên tóc nâu. Sau khi thấy hắn không nói chuyện thô lỗ, Shin cũng bắt đầu nâng giọng điệu và đáp trả.

Có vẻ Shin đã làm hắn bực mình và xô Shin, và ấn bàn tay của hắn vào Shin. Shin không hề chống cự nên hắn nhếch mép lên cười.

“ Ái chà! “

Tuy vậy, Shin không xê dịch đi dù chỉ một tí mà ngược lại, tên Iran đó đã mất thăng bằng và té dập mông. Bộ giáp của hắn va chạm với sàn nhà, tiếng vang đó quá to để có thể phớt lờ trong cửa hiệu. Những người xung quanh bắt đầu nhìn Shin và Iran. Iran vẫn ngồi đó, lớ ngớ và vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, và Shin thì đang khó hiểu về hành động của hắn.

“Hừ, cái tên-!?”

Iran vừa di chuyển tay với ý định rút kiếm thì bổng dưng hắn khép người lại vì một giọng nói vang từ bên phòng trong ra.

“ GÌ mà ồn ào thế hả?! “

Nhận ra mọi thứ đang bắt đầu xấu đi, Shin thở dài.

◆◆◆◆◆◆

Đám đông tự động dàn qua hai bên, và có dáng một người đàn ông từ từ lộ diện. Hắn ta khá là đẹp trai với bộ tóc vàng óng, mắt xanh biếc, và cũng như đã dự đoán, mặc bộ giáp được trang trí quá tay, quan sát Shin và Iran từ phía xa. Không như lúc nãy, Iran bỗng dưng im bặt.

Còn về phần Shin, thấy hắn ta khiến đám người tách ra hai bên, Shin nói như thể không quan tâm hắn là ai, “ Moses cơ à,… “.

“ Tao tưởng tao dặn mày không được cho ai vào mà. “

“ Thành thật xin lỗi, Loost-sama! “

Iran cuối gập người mà không chần chừ. Thấy thái độ của Iran thay đổi chóng mặt, Shin đoán rằng tên này chắc phải xếp hạng cao lắm.

Không thèm để ý tới Iran, Loost tiến thẳng tới Shin. Mắt của hắn thì soi mói Shin.

(Một tên còn gàn dở hơn Iran xuất hiên, thiệt tình!)

Mặc kệ thái độ của Shin. Loost bước từng bước tới trước mặt Shin.

“….”

“ ? “

Thấy Loost cứ đứng im phăng phắc, Shin nghiêng đầu khó hiểu, Iran hét lên.

“ Tên kia! Còn không mau xưng danh với Loost-sama đi!? “

Có vẻ như hắn đang chờ Shin xưng danh trước mặt mình.

“ Thứ lỗi, tên tôi là Shin, một kẻ lang thang. “

Vì việc có một tên mang danh hiệu “sama” (đại nhân) để ý đến mình rất là phiền phức nên Shin xưng danh kèm với một cái cúi đầu nhẹ. Theo kinh nghiệm của Shin, thì những tên như Loost là loại người dễ dàng bỏ qua mọi chuyện nếu người khác tôn trọng hắn, dù có là bị ép buộc.

“Hmmm, có vẻ ngươi không hiểu rõ lễ nghi. Thôi cũng tạm được. Dù gì ngươi cũng chỉ là một tên lang thang, ta làm sao có thể mong chờ từ ngươi sự giáo dục đàng hoàng. “

Bỏ ngoài tai những lời nói của Loost đang gật gù một cách ngạo mạn, Shin cười thầm khoái chí vì không ngờ chiêu trò này lại hiểu quả trong thế giới này.

“ Xong chuyện rồi, đi thôi. “

Cứ thế, Loost bước thẳng ra ngoài. Có vẻ hai người sắp đụng nhau, Shin thoắt bước qua trái.

Ngoài tên tóc vàng nhìn thấy chuyển động của Shin, những tên còn lại đều bàng hoàng về tốc độ của cậu ta.

“Tch.”

Cùng với Iran bước nhanh ra khỏi cửa hiệu, Loost và những người hộ tống bước ra. Vì vậy chỉ còn ba người trong cửa hiệu.

“ Iran làm vậy là sai nên tôi xin thay hắn xin lỗi cậu. “

Người đang ông tóc vàng lúc nãy liền xin lỗi Shin, cùng với hai người đằng sau tỏ vẻ hối lỗi.

“ Không, không, có gì đâu mà xin lỗi. “

“ Thật nhẹ nhõm khi nghe từ cậu những lời đó. Tên tôi là Ardi, Ardi Sheil. Nếu như cần sự giúp đỡ từ hội hiệp sĩ, cứ đến gặp tôi. “

“ Tên tôi là Shin. Nếu như có dịp, tôi chắc chắn sẽ nhờ tới anh. “

Shin đáp lời cùng với một cái bắt tay mà Ardi đã đưa ra sẵn. Có vẻ như nhóm người lúc nãy là hiệp sĩ. Bọn chúng thường khá kiêu căng, nhưng thấy điệu bộ của Ardi và hai người đằng sau làm Shin thay đổi cách nhìn của mình.

Ardi rời của hàng, và hai người đằng sau cũng cuối đầu chào Shin. Chắc họ là cấp dưới của Ardi.

Giờ thì tất cả hiệp sĩ đã rời đi, cửa hàng bổng thật trống trãi. Shin nhận ra những kệ tủ và những món hàng cấp thấp.

( Vũ khí thì toàn đồng và sắt, tốt nhất chỉ có bạc. Áo giáp cũng chỉ có da, đồng, sắt và bạc cơ à? Còn những món vật phẩm khác thì chỉ có bình sinh lực và bình nội năng cùng vài thuốc hiệu ứng. Không hề có bất kì nguyên liệu thô nào.)

Bình luận