Onii-chan Dakedo Ai Sae Areba Kankeinai yo ne – Vol 1. Chương 4

Chương 4: Ngày 28 tháng 3: Ngày thứ tư sống chung

 

~ Translator : Hidenori


~ Edit : Hidenori

___________________________________

Ngày 28 tháng 3: Ngày thứ tư sống chung

 

“Onii-chan, mình đi mua sắm nhé?”

 

Buổi chiều, ngày hôm sau.

 

Em gái tôi gợi ý khi mà chúng tôi đều đã mở gói đồ đạc xong.

 

“Mua sắm?”

 

“Vâng. Em đã nghĩ đến nhiều thứ và—”

 

Em gái tôi nói trong khi nhìn quanh phòng ngủ của mỗi đứa, phòng khách, bếp, và phòng ăn, rồi nói tiếp:

 

“Đúng như em nghĩ, có vẻ bọn mình vẫn còn thiếu nhiều đồ đạc cần thiết. Sao bọn mình không đi đâu đó quanh đây rồi mua mọi thứ cần thiết một lượt luôn?”

 

“Hm.”

 

Chúng tôi hẳn nhiên chưa chuẩn bị đầy đủ cho lần chuyển nhà này. Cả tôi và em gái tôi đều đã rời đi trong vội vã, cứ như một cuộc bỏ trốn lặng lẽ vậy. Chúng tôi mang theo ít đồ đạc và vật dụng cần thiết nhất có thể.

 

Trong trường hợp cấp thiết thì, mọi thứ chúng tôi cần đều có thể kiếm được ở siêu thị gần nhà. Mua toàn bộ mọi thứ cùng lúc thì hẳn nhiên sẽ nhanh hơn nhiều.

 

“Ừm, được rồi. Vậy thì, giờ mình đi luôn chứ?”

 

“Vâng. Đi nào, đi nào.”

 

“Nhưng mà, anh không có tiền mua mấy thứ đắt đỏ đâu nhé?”

 

“Vâng, em biết. Bọn mình phải cố gắng tiết kiệm nhiều nhất có thể, phải không?”

 

Thật ra, chúng tôi không có nhiều tiền trong tay.

 

Cả nhà Arisugawa và nhà Takanomiya đều là những nhà khá giả. Họ đã nuôi nấng, chăm nom cho tôi và em gái tôi. Tuy nhiên, hiện tại, như tôi đã nói, chúng tôi chưa thực sự được hỗ trợ tài chính gì cả.

 

Vì vậy chi phí sinh hoạt của tôi và em gái tôi đã được cung cấp từ một nguồn khác, cụ thể là từ tôi và khoản tiết kiệm gian khó mà tôi kiếm được. Hôm nay là ngày thứ tư chúng tôi sống chung và khoản tiết kiệm của chúng tôi đã… Không, đúng hơn là, tài chính của nhà Himenokouji đã lâm vào tình trạng khá nguy kịch.

 

Cuối cùng cũng tới nơi.

 

Chúng tôi đi bằng tàu điện ngầm đến một cửa hàng bách hoá ở giữa lòng thành phố… Cứ như thế, nó chỉ là một cửa hàng bán lẻ khá lớn ở khu phố chúng tôi thôi vậy.

 

“Cửa hàng này lớn quá nhỉ?”

 

Một toà nhà bốn tầng với một garage để xe có thể chứa được gần nghìn chiếc xe hơi hiện ra trước mắt chúng tôi. Em gái tôi cất giọng trong sự thán phục. Em ấy đã được nuôi nấng như một tiểu thư cao quý trong suốt sáu năm qua nên có lẽ chưa đến nhiều những cửa hàng như vậy.

 

Nhân tiện thì, trang phục của em gái tôi lúc này là một chiếc áo choàng mà em ấy khoác ngoài bộ đồng phục trường học của mình. Để tiết kiệm và không phụ thuộc có lẽ là một trong những lí do chính. Tuy nhiên, quan trọng hơn là em ấy đã để lại phần lớn quần áo thường ngày ở nhà Arisugawa.

 

“…Xin lỗi nhé, Akiko.”

 

“…? Gì vậy?”

 

“Bởi vì anh thật vô dụng, đến nỗi không thể mua được cho em được bộ quần áo chỉnh tề.”

 

“À. Ý anh là cái này sao?”

 

Em ấy nói rồi nhẹ nhàng mở chiếc áo choàng ra để lộ những thiết kế hoành tráng của bộ đồng phục kết hợp cả những yếu tố cổ điển lẫn hiện đại.

 

“Em rất thích mặc chiếc áo choàng này. Hồi ở nhà Arisugawa em cũng mặc nó suốt đấy. Trông vậy thôi chứ mặc vào cũng thoải mái và dễ cử động lắm. Với lại, em mặc nó trông cũng đẹp mà, phải chứ?”

 

Mà, đúng là vậy.

 

Chiếc áo khi em ấy mặc lên trông thật đẹp đến nỗi tưởng như nó được thiết kế dành riêng cho em ấy vậy.

 

Nhưng, cơ mà… tôi vẫn cứ thấy hơi…

 

Nếu không phải rời khỏi nhà Arisugawa, có lẽ em ấy đã được sống mà không phải đi mua đồ như lúc này rồi. Việc em ấy không có quần áo đẹp để mặc khiến cho tôi cảm thấy thật tồi tệ.

 

“Đừng có tỏ bộ mặt như thế mà, Onii-chan.”

 

Ngược lại với tôi, em gái tôi nở một nụ cười rạng rỡ và vui vẻ trên môi. Rồi em ấy nói tiếp:

 

“Em không cần tiền bạc hay quần áo gì đâu. Miễn em được ở cùng với Onii-chan là tốt rồi.”

 

“Em nói nghe dễ chịu thật đấy.”

 

“Với lại, cuộc sống hiện tại của bọn mình chẳng phải rất tuyệt vời rồi sao? Như là, em rất thích chỗ mà bọn mình đang sống, nó có những ý nghĩa và sự nồng nàn riêng. Thế này tốt hơn nhiều so với lúc em ở với nhà Arisugawa. Ở đó thì quá rộng lớn và em luôn bị vây quanh bởi những người hầu. Trên hết, chẳng phải Onii-chan đã tích góp một khoản tiền để bọn mình có thể sống chung sao? Em vô cùng cảm kích, và không có lí do gì phải bực bội gì cả.”

 

“Vậy à. Ừm. Có lẽ em nói đúng.”

 

“Mà nếu Onii-chan chưa nhận được trợ cấp tài chính gì từ nhà Takanomiya, sao anh lại có được khoản tiền đó? Em đã băn khoăn một hồi rồi. Onii-chan vẫn chưa nói gì về nó cả.”

 

“Ahaha. À thì, chuyện đó, ờ…”

 

Đó là, ờm, một chủ đề khó đấy.

 

Đó không phải việc mà tôi muốn cho mọi người biết, nên tôi đã cố giữ bí mật.

 

À, nhưng đừng lo, không phải việc gì bất hợp pháp đâu.

 

“Hừ. Anh đang che giấu điều gì đó kể cả khi bọn mình là anh em sao. Đúng là một vấn đề nghiêm trọng đấy. Nếu như dù thế nào anh cũng không chịu nói thì, chắc em phải nhờ sự đến giúp đỡ của Tình báo Nhà Arisugawa—”

 

“Nè, Akiko.”

 

Trong khi em gái tôi đang cân nhắc đến việc gì đó không hay, tôi mỉm cười với em ấy rồi nói tiếp:

 

“Anh muốn được hoà hợp với em hết sức có thể. Dù cho cái ký túc xá đổ nát đó đôi lúc có hơi bất tiện, đối với anh nó vẫn rất giản dị và thoải mái… Anh thật sự cảm thấy như thế từ tận đáy lòng, bởi vì anh yêu Akiko mà, em biết chứ?”

 

“Rõ ràng anh đang cố đánh trống lảng đây mà. Nhưng mà, không sao. Khi được nghe những lời lẽ ngọt ngào đó, em có thể dễ dàng mỉm cười. Thật sự, được nghe những lời đó khiến cho tâm trạng em tốt lên đấy.”

 

“Vậy sao? Thế thì tốt rồi.”

 

“Sau ngần ấy năm tháng, cuối cùng mình cũng đã được đoàn tụ. Từ giờ hai anh em mình sẽ chung sống với nhau trong hạnh phúc nhé.”

 

“Ừm, ừm.”

 

“…Mà, dù vậy… nếu Onii-chan cứ tiếp tục không cởi mở với em như trước nữa, có lẽ em đành từ bỏ và quay trở lại nhà Arisugawa vậy… được chứ?”

 

“Ừm, ừm. Nếu vậy thì, có lẽ em sắp phải cuốn gói đồ đạc rồi… nhỉ?”

 

“Em xin lỗi, Onii-chan. Akiko hơi nói linh tinh một chút.”

 

“Miễn em hiểu là được rồi.”

 

Và thế là chúng tôi bước vào trong.

 

Hiện tại đang là kì nghỉ xuân và trên hết thì là ngày chủ nhật, nên khỏi phải nói, hôm nay cũng là ngày nghỉ của hầu hết mọi người. Bởi vậy, trong này cũng khác hoàn toàn so với bên ngoài – đông đúc và náo nhiệt.

 

“Vậy, bọn mình mua gì đây?”

 

Nhìn vào bảng thông tin, tôi lấy ra cuốn sổ tay.

 

“Onii-chan, đó là gì thế?”

 

“Là danh sách mua sắm đấy. Lúc nãy anh đã viết ra vài thứ chúng ta cần mua rồi. Anh đã hỏi ý kiến một người bạn.”

 

“Hm…?”

 

Em ấy nheo mắt lại, chăm chú nhìn vào cuốn sổ tay.

 

Từ trên xuống dưới, rồi từ trái qua phải, em gái tôi cứ như một chiếc máy quét CT quét qua cuốn sổ của tôi, nhưng rồi bỗng nhiên em ấy bắt đầu đánh hơi.

 

“…Akiko?”

 

“Đáng ngờ quá.”

 

Em ấy thở dài rồi nói tiếp:

 

“Onii-chan. Tên của bạn anh là gì? Mối quan hệ giữa hai người như thế nào?”

 

“Ể?”

 

“Xin hãy trả lời thẳng thắn.”

 

“Err, anh cũng chẳng có gì phải nói dối cả… Là Sawatari Ginbei Haruomi, tên của cậu ấy hơi lạ một chút. Bọn anh đã là bạn từ trước khi anh chuyển đến đây. Vì hoàn cảnh nên hiện tại cậu ấy đang ở một mình, nên anh đã xin lời khuyên cậu ấy về nhiều thứ.”

 

“…Hmm? Ra vậy.”

 

Dù nói vậy nhưng vẫn em ấy vẫn cứ tiếp tục nhìn chằm chằm vào tôi.

 

“Có lẽ trực giác của phụ nữ đôi lúc cũng sai lầm.”

 

Em ấy tự đi đến kết luận và nói điều gì đó tôi không hiểu rõ lắm.

 

…Em ấy đang nghĩ cái quái gì thế nhỉ…

 

“Cơ mà, Onii-chan, kia là gì thế?”

 

Và giờ thì em ấy lại nhanh chóng đổi chủ đề. Mà, sao cũng được.

 

Ừm, để xem… Tôi nhìn theo hướng mà em gái tôi đang nhìn.

 

Có một nhân viên bán hàng với chiếc áo Happi màu đỏ đang hô ‘Giảm giá có thời hạn!” đứng ở đó.

[Happi: Chiếc áo khoác thường được mặc ở các lễ hội bởi những nhân viên bán hàng.]

 

“A. Hình như đang có chương trình hạ giá gì đó.”

 

“Hạ giá?”

 

“Cơ bản chỉ là giảm giá thôi. Bán hạ giá. Họ bán các món đồ với giá rẻ hơn bình thường để thu hút được nhiều khách hàng hơn…”

 

“Rẻ hơn bao nhiêu?”

 

Mắt em gái tôi bắt đầu trở nên lấp lánh.

 

“Họ bán với giá bao nhiêu?”

 

“Ừm, để xem… Họ đang bán 10 miếng giữ ấm tay giảm giá 90%.”

 

“90%?!”

 

Em ấy càng phấn khích hơn.

 

“Bình tĩnh nào, Akiko. Có thể là giảm giá tới 90%, nhưng chúng cũng chỉ là mấy miếng giữ ấm tay thôi mà? Cũng sắp tới mùa xuân rồi, nên giờ không phải lúc thích hợp để mua nó, phải chứ? Với lại, họ giảm giá chỉ để thanh lí hàng tồn dư mà thôi——”

 

“Mà nè, Onii-chan, chính xác thì miếng giữ ấm tay là cái gì thế?”

 

Em ấy phấn khích mà không cần biết nó là cái gì luôn ư? Đúng là được nuôi dạy như tiểu thư cao quý có khác.

 

À, cơ mà. Dù nói vậy nhưng, tôi cũng được nuôi dưỡng trong một gia đình giàu có mà.

 

Và rồi sau khi nghe tôi giải thích, em gái tôi lại càng thích thú hơn nữa.

 

“Tuyệt thật đấy. Không ngờ lại tồn tại một thứ tiện lợi đến như vậy… Ở nhà Arisugawa họ chưa từng kể cho em nghe về những thứ đó. ‘Đó là thứ mà chỉ thường dân mới dùng, không phải thứ thích hợp với nhà Arisugawa’, có lẽ họ nghĩ như vậy. Đánh giá mọi thứ chỉ qua vẻ bề ngoài, nhỉ?”

 

“Ừm, có lẽ thế.”

 

“Onii-chan, mua nó đi.”

 

“Khoan, khoan. Bọn mình đến để mua vật dụng cần thiết cơ mà, phải chứ?”

 

“Nhưng, nó giảm giá tận 90% so với giá bình thường cơ mà?”

 

“Kể cả vậy, cũng chỉ tiết kiệm được khoảng 100 yên thôi——”

 

“100 yên thì không to tát gì sao? Những ai chê cười 100 yên sau này sẽ phải khóc thét vì 100 yên đấy.”

 

“Đúng là vậy, nhưng mà.”

 

Hừm.

 

Em ấy dường như phản ứng hơi thái quá khi nhìn thấy đồ giá rẻ. Có lẽ em ấy đã học điều đó từ nhà Arisugawa. Gia đình đó luôn kiếm ra tiền từ thị trường chứng khoán bằng cách mua rẻ và bán đắt.

 

Với lại, có vẻ như em ấy cũng muốn dùng thử một thứ chưa bao giờ được dùng nữa.

 

“Onii-chan, vậy anh quyết định thế nào? Không nhanh lên là họ sẽ bán hết mất đấy.”

 

“Anh không nghĩ là mình phải lo về việc họ sẽ bán hết vào cái mùa này đâu, nhưng… Thôi được, ta mua vậy. Nhưng chỉ một bộ thôi đấy nhé?”

 

“Vâng! Vậy thì, em đi mua đây!”

 

“Liệu em đi một mình có ổn không đấy?”

 

“Em ổn mà. Em đủ biết để phân biệt giữa đồng 10 yên với đồng 5 yên mà.”

 

Tôi thấy hơi bị lo đấy.

 

“Cái mà có khắc số 10 trên mặt là đồng 10 yên, và dù trông chúng có hơi giống nhau nhưng, cái mà có lỗ ở giữa là đồng 5 yên. Có một cái lỗ tức là giá trị nhỏ hơn một nửa, đúng chứ?”

 

“…”

 

“Đừng có nhìn em như thế chứ. Chỉ đùa thôi.”

 

“…Cẩn thận đấy nhé? Cho đến gần đây em vẫn chỉ là một con người ngây thơ sống một cuộc đời được che chở, nên anh lo lắm.”

 

“Em biết là cũng có cách trả tiền mà không cần đến thẻ tín dụng mà. Và cũng có những loại tiền không phải là giấy. Anh không cần phải lo lắng về em đâu.”

 

“Anh vẫn thấy hơi lo.”

 

“Thôi, em đi đây!”

 

Lờ đi nỗi lo của tôi, em gái tôi hăng hái chạy vút đi.

 

Mà, em ấy cần phải học hỏi những điều mới cho một lối sống mới, và đó là một cơ hội tốt để tích luỹ thêm kinh nghiệm. Có lẽ đây là cái mà người ta gọi là ‘để cho con trẻ của mình va chạm với thế giới khắc nghiệt thay vì nuông chiều chúng’.

[Chắc là giống với ‘Thương cho roi cho vọt’ trong tiếng Việt đấy.]

 

Nhưng kể cả vậy.

 

Em gái tôi thực sự rất nổi bật.

 

Mái tóc đen dài, áo khoác xám, quần bó đen.

 

Kể cả khi chỉ đang mặc trang phục thường ngày của mình, em ấy vẫn gây một ấn tượng mạnh. Tất cả những người khách mua hàng đều bước chậm lại khi lướt qua em gái tôi và thán phục vẻ ngoài của em ấy, điều đó khiến tôi thật tự hào vì là anh trai của cô bé.

 

Ồ. Em ấy đang đứng ngay trước khu giảm giá rồi.

 

Tôi không thể nghe được cuộc đối thoại giữa người bán hàng với em ấy, nhưng chắc là em ấy đang nói gì đó như ‘Cháu lấy cái này ạ’. Em gái tôi mỉm cười không một chút lo âu và khuôn mặt người bán hàng bắt đầu ửng đỏ lên một chút.

 

Cũng không khó để hình dung.

 

Em ấy là một cô gái xinh đẹp không bao giờ cảm thấy e thẹn ở chốn đông người, nếu không kể đến cái tính bro-con của em ấy.

 

—Ồ. Em ấy quay lại kìa.

 

“Em đã trở lại rồi đây.”

 

“Ừm. Mừng trở lại.”

 

“Xem nè, em đã mua được chúng mà không gặp bất cứ trắc trở gì cả!”

 

“Ừm, ừm. Tốt rồi.”

 

“Hãy thưởng cho em bằng cách xoa đầu em đi!”

 

“Sao lại thế?”

 

“Bây giờ em dùng chúng luôn được chứ?”

 

“À. Hm. Được thôi.”

 

Dù vậy nếu dùng luôn ở trong cửa hàng này, em ấy sẽ toát mồ hôi mất.

 

Mà, không sao.

 

Em gái tôi lấy miếng giữ ấm tay ra khỏi vỏ bọc và đưa nó lên má, tỏ vẻ cực khoái. Tôi có thể sẵn sàng dành khoản tiền ít ỏi của mình cho một thứ như thế miễn là nó có thể làm em ấy vui đến thế này. Mặc dù không thể mua được quần áo đẹp cho em ấy, ít nhất tôi có thể mua được cho em ấy những miếng giữ ấm tay này.

 

Giờ thì.

 

Giờ đây khi em ấy đã thấy thoả mãn rồi, đã đến lúc chúng tôi tiếp tục buổi mua sắm——

 

“Onii-chan, Onii-chan!”

 

Em ấy vẫy cả hai tay với lời kêu gọi mãnh liệt.

 

“Nhìn nè! Hình như lại có đợt hạ giá nữa nè! Lần này là quýt đấy! Quýt kìa, họ có quýt kìa! A, phía bên kia cũng có hạ giá nữa kìa! Họ có nước giặt với giá— A, ở kia và ở kia nữa kìa! Đi nào, Onii-chan!”

 

“…Ơ.”

 

“Nhanh nào, nhanh nào! Nếu không nhanh họ sẽ bán hết mất đấy! Số lượng có hạn đấy!”

 

“A, sao cũng được. Được rồi, được rồi.”

 

Mà.

 

Tôi cũng thích quýt, với lại chỗ nước giặt ở nhà cũng sắp hết rồi. Nên chắc cứ lao vào đợt hạ giá này thì cũng không tệ.

 

Nhưng mà, vẫn còn những thứ khác chúng tôi cần phải mua. Với lại, cũng có vài thứ trong đó chúng tôi đang cần cấp thiết nữa.

 

Nên là nếu cả tôi và em gái tôi đều xếp hàng cùng, thì sẽ mất thời gian lắm.

 

Hết cách rồi. Chúng tôi đành phải chia nhau xếp hàng vào những chỗ khác nhau để có thể mua được tất cả những thứ mình cần vậy.

 

“Hmm…? Onii-chan và em phải chia nhau ra xếp hàng sao?”

 

Khi nghe thấy vậy, vẻ mặt em ấy ngay lập tức chuyển thành thất vọng.

 

“Cuối cùng cũng được đi mua sắm với Onii-chan vậy mà giờ bọn mình lại phải tách nhau ra sao? S-Sao một chuyện vô lí như thế… Nhưng kể cả đợt hạ giá chỉ vừa mới bắt đầu thôi, cũng có khả năng nó sẽ kết thúc chỉ trong 10 phút nữa. Em vốn chỉ muốn được đi cùng với Onii-chan thôi, mặc dù bỏ qua đợt hạ giá thì cũng tiếc lắm… Nhưng em muốn được ở cùng với Onii-chan… ah, ah, ahh, aughhh, e-em phải làm gì đây?! Rốt cuộc em phải làm gì đây?! Không có cách nào có thể làm cả hai cùng lúc được sao?! P-Phải có cách nào chứ——”

 

Trông em ấy thật tội nghiệp.

 

Có vẻ em ấy thực sự thích hạ giá đấy nhỉ?

 

“Akiko.”

 

“D-Dạ?”

 

“Anh có một nhiệm vụ cho em. Một nhiệm vụ cực kì quan trọng đấy, em không được từ chối đâu.”

 

“Nhiệm vụ quan trọng…?”

 

“Bây giờ, em sẽ tách ra xếp hàng vào một chỗ khác. Rồi em hãy cố gắng mua được nhiều món hời nhất có thể để giúp tiết kiệm cho ngân quỹ của gia đình.”

 

“—!”

 

“Anh sẽ đưa cho em một khoản tiền, và em sẽ sử dụng khoản tiền đó để hoàn tất nhiệm vụ này… Hiểu chứ, Akiko? Đó không chỉ là mục tiêu của em, mà cũng là của anh nữa. Mặc dù anh biết rằng tách nhau ra thì sẽ rất đau đớn… Với toàn bộ những hiểu biết của em về mọi thứ, anh tin là em sẽ làm được.”

 

Tôi đưa cho em ấy một ít tiền qua một cử chỉ mượt mà và khích lệ em ấy.

 

“Hiểu rồi chứ? Để anh nhắc lại, đó cũng là vì lợi ích của anh nữa đấy. Em không được từ chối đâu, được chứ?”

 

Em gái tôi nhận lấy khoản tiền với một vẻ mặt vô hồn, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

 

“Em không muốn phải tách khỏi Onii-chan, nhưng… thế này thì em có thể đến toàn bộ những nơi có giảm giá… Và em sẽ làm thế vì Onii-chan…”

 

Không lâu sau đó, mắt em ấy bắt đầu sáng lên cùng với sự thấu hiểu.

 

“Em hiểu, Onii-chan. Akiko sẽ cố gắng hết sức. Vì Onii-chan em sẽ cố hết sức mình để thu lợi về từ tất cả những đợt hạ giá, để tài chính gia đình có thể phồn vinh.”

 

“Có khí thế lắm. Khi nào xong, hãy gặp nhau ở khu trung tâm nhé. Giờ thì, bắt đầu thôi nào.”

 

“Vậy em đi đây! Yahoo!”

 

Sao lại yahoo?

 

Dù vậy trông em ấy có vẻ rất vui đấy nhỉ?

 

Trông em ấy phóng đi cứ như thể giày em ấy mọc cánh lên vậy. Tôi đứng phía sau nhìn em ấy chạy đi với một nụ cười gượng.

 

Mà, cho đến bây giờ tôi vẫn chưa thực sự làm được việc gì ra dáng anh trai cả.

 

Ít nhất thì nuông chiều em ấy đến vậy cũng không sao đâu nhỉ?

 

*

 

Giờ thì.

 

Đến lúc tôi phải giải quyết công việc mua sắm của mình rồi.

 

Mặc dù không đến nỗi như em gái tôi, nhưng cũng không thể nói rằng tôi có nhiều kinh nghiệm trong việc mua sắm được. Ngân sách của tôi cũng có hạn, nên tôi phải thật cẩn trọng.

 

Tôi lấy cuốn sổ tay ra lần nữa và kiểm tra lại những nội dung của danh sách.

 

Tôi bắt đầu nhìn quanh phía trước bảng thông tin.

 

…Hừm.

 

Dù sao thì, cửa hàng này cũng khá lớn đấy nhỉ? Cảm giác cứ như nó lớn gần bằng Tokyo Dome luôn ấy. Nó được chia làm hai khu vực phía đông và phía tây, và một khu trung tâm nơi tôi đang đứng hiện tại… Khu nội thất nằm trên tầng ba của khu vực phía đông. Vật dụng hằng ngày thì có thể tìm thấy ở tầng hai của khu vực phía tây sao? Tôi biết là nó phải lớn đến thế này để có thể chứa được toàn bộ những vật đó, nhưng thế này thì phiền phức thật đấy.

 

Mà, sao cũng được.

 

Tôi sẽ xử lí từng nhiệm vụ một.

 

Ừm, để xem, thang máy ở lối nào——

 

…Hở?

 

Không lâu sau khi bắt đầu bước đi, tôi lại dừng lại ở chính chỗ cũ.

 

Đó là giữa khu vực trung tâm nơi mà tôi và em gái tôi đã hẹn sẽ gặp lại.

 

Thường thì sẽ có rất nhiều người đi lại nhộn nhịp ở chỗ này, nhưng vì lí do nào đó dường như có một khoảng trống vắng người.

 

Gì thế nhỉ?

 

Có vẻ như những người đi ngang qua đều đang mở to mắt nhìn vào cái khoảng trống đó. Có vụ việc gì ở đó sao…? Không, không thể là thế được. Mặt khác, cũng không giống như đang có một cuộc cãi vã hay gì cả.

 

Vì nó vô tình ở ngay phía đường đến thang máy, nghiễm nhiên tôi sẽ nhìn qua trong lúc bước đến đó.

 

Cuối cùng tôi nhìn thấy một khe hở giữa đám đông và có thể nhìn được những gì đang diễn ra.

 

“Ồ.”

 

…Tôi bất giác thốt nên lời.

 

Cái người đang đứng ở đó thật vô cùng xinh đẹp đến nỗi cô ấy hoàn toàn nổi bật khỏi đám đông.

 

Đó là một cô gái.

 

Có lẽ là trạc tuổi tôi.

 

Vậy nhưng, trông cô ấy trưởng thành hơn tôi.

 

Và cô ấy có mái tóc vàng.

 

Đó là một cô gái xinh đẹp với mái tóc mảnh, sáng màu và hơi quăn màu mật ong được cột lại thành hai bím. Cô ấy chỉ đứng đó, không làm gì cả.

 

 

Là ma-nơ-canh à…?

 

Tôi thoáng nghĩ như thế, nhưng cô ấy hẳn là một con người bằng da bằng thịt. Nếu có thể tạo ra được một thứ như thế, con người đã vượt qua địa giới của thánh thần từ lâu rồi.

 

Cô ấy lặng lẽ đứng đó… Hoặc có lẽ nên nói cô ấy đang toả ra một thần thái lạnh lùng… Không, cả hai đều không phải. Nói thế nào đây, cô ấy chỉ đơn giản là có một vẻ mặt vô cảm xúc. Thế nhưng, cả cái thần thái khó gần đó cũng không làm giảm đi vẻ đẹp của cô ấy được. Đây chắc hẳn là cái gọi là ‘vẻ đẹp lạnh lùng’.

 

Ra là người như thế thực sự tồn tại.

 

Nhưng, phải, nếu cô ấy phô bày bản thân ở một nơi dễ gây chú ý như thế này, bất kì ai cũng sẽ bị quyến rũ mất. Nhưng tôi cũng hiểu rằng không ai có thể tiến lại gần cô ấy.

 

Giờ nghĩ lại thì, em gái tôi cũng gây một sự ấn tượng tương tự như thế. Hôm nay, có vẻ như nơi này có tỉ lệ xuất hiện mĩ nhân ngẫu nhiên tăng vọt.

 

Mà, sao cũng được.

 

Đây hẳn là một cuộc gặp mặt đáng kinh ngạc, nhưng chỉ có vậy thôi. Tôi phải nhanh chóng hoàn tất việc mua sắm. Tôi vẫn còn rất nhiều đồ phải mua——

 

Khoan, đợi đã, đợi đã.

 

Dường như bầu không khí quanh tôi bỗng dưng thay đổi.

 

Cái cô gái đẹp như ma-nơ-canh kia tiến đến gần hơn.

 

Hình như còn là về phía tôi nữa… Hả? Mình ư? Sao cô ấy lại nhìn mình với ánh mắt dữ dội như thế… Trong lúc đang nghĩ ngợi, cô ấy tiến về phía tôi với những bước đi nhanh.

 

“Cậu.”

 

Giờ cô ấy đang ở ngay trước mặt tôi.

 

Với cùng một vẻ mặt điềm tĩnh và vô cảm, cô ấy tiếp tục:

 

“Tên?”

 

“Ể?”

 

“Nói tôi nghe. Tên của cậu.”

 

Kể cả với mái tóc vàng lộng lẫy và đôi mắt xanh biếc kia, cô ấy có vẻ cũng không hoàn toàn là người da trắng. Cảm giác như cô ấy cũng có vài nét Nhật Bản pha trộn.

 

Chiều cao của cô ấy xấp xỉ bằng tôi và em gái tôi… Khoan, đây không phải lúc để phân tích.

 

“Tên? Của mình á?”

 

“Phải.”

 

Cô ấy trả lời rồi chăm chăm nhìn vào tôi. Nhìn trực diện, cũng với vẻ mặt đó.

 

…Gì thế nhỉ?

 

Đúng là một cảm giác bí ẩn.

 

Chỉ cần nhìn vào vẻ mặt đó người ta có thể tưởng tượng ra rằng cô ấy có lối nói cực kì áp bức và ngạo mạn cũng giống như cách cư xử của cô ấy. Nhưng, sự thực không phải như vậy. Cảm giác mà người ta nhận được từ cô ấy đúng hơn là ‘người này chỉ đơn giản là như vậy thôi’.

 

Và thế là tôi mở miệng ra trong bối rối.

 

“Mình là Akito.”

 

“Akito? Đó là tên riêng của cậu phải không? Thế còn họ?”

 

“À, Himenokouji.”

 

“…Tôi hiểu rồi.”

 

Cô ấy nói rồi lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào tôi.

 

“Chắc chỉ là do tôi tưởng tượng ra thôi. Trực giác của phụ nữ đôi lúc có lẽ cũng sai lầm, nhỉ?”

 

“Trực giác của phụ nữ?”

 

Nghe ở đâu rồi ấy nhỉ.

 

“Ừm, vậy? Rốt cuộc vì sao mà cậu lại gọi tớ bất ngờ như thế?”

 

“Không có lí do gì đặc biệt cả đâu. Tôi chỉ ngửi thấy có mùi gì khó chịu toả ra từ cậu thôi.”

 

“Ể? Mình á?”

 

“Phải. Cậu đấy.”

 

“…”

 

Tôi vừa được nghe một lí do điên rồ thật đấy.

 

Cơ mà, tôi thực sự bốc mùi đến thế sao? Tôi vẫn tắm rửa hằng ngày, và trước đây tôi cũng chưa từng có mùi cơ thể nặng gì cả mà… trừ khi?! Hay là do bữa tối hôm qua?! Đồ ăn mà em gái tôi nấu thì rất ngon, nhưng em ấy cho hơi nhiều tỏi quá. ‘Anh hãy ăn nhiều vào để bồi bổ sức khoẻ nhé! Fufufu’, em ấy nói thế. Mặc dù tôi đã rất cẩn trọng rồi… Có lẽ tôi vẫn cần phải cẩn trọng hơn nữa…

 

“Cái mùi đó có lẽ là do hôm qua mình ăn tỏi.”

 

Thế nhưng, cô ấy chỉ lắc đầu và nói:

 

“Đó dường như là một thứ mùi mà chỉ tác động đến tôi thôi. Người thường không thể cảm nhận được, nên đó không phải là mùi từ cơ thể cậu đâu. Cậu không cần phải lo.”

 

“À không, cậu nói như thế làm mình càng lo hơn nữa ấy…”

 

Thì, ai mà không lo cho được khi mà một người hoàn toàn xa lạ lại gần và nói ‘cậu bốc mùi’ chứ.

 

“À, ừm, xin lỗi. Dĩ nhiên là người ta sẽ lo lắng khi có người nói như vậy rồi. Hãy để tôi đãi cậu thứ gì đó coi như lời xin lỗi nhé.”

 

“Ể? À, không sao, cậu không cần phải lo.”

 

Bỗng nhiên, tôi lại phải tốn chút thời gian vì chuyện này. Với lại tôi cũng không phải người dư thừa nhiều thời gian nữa.

 

Tôi thấy hơi lo khi để em gái tôi đi một mình, tôi phải nhanh chóng hoàn tất việc mua sắm rồi đến chỗ em ấy thôi——

 

“Thực sự thì, tôi đứng đây có hơi bất tiện một chút.”

 

Cô gái nói.

 

“Tôi làm thu hút rất nhiều sự chú ý mà tôi cũng không có việc gì đặc biệt phải làm cả. Vì cậu không nhận bữa ăn mà tôi mời, tôi sẽ rất biết ơn nếu cậu cho tôi đi cùng một lúc đấy. Vì cậu đến đây để mua sắm nên, sẽ không có gì đáng lo nếu tôi đi cùng cậu đâu.”

 

“…Ừm. Chúng ta chưa từng gặp nhau trước đây, nhỉ?”

 

“Có vẻ là vậy đấy. Nhưng, vì một vài lí do không thể giải thích, tôi không cảm thấy như vậy.”

 

“…? Mà, nếu đứng ở đây quá khó khăn với cậu, chẳng phải sẽ tốt hơn nếu cậu rời khỏi cửa hàng sao?”

 

“Như thế thì hơi khiếm nhã.”

 

“…?”

 

Chẳng hiểu sao tôi không thực sự hiểu mĩ nhân tóc vàng này đang nói cái gì cả.

 

Hừm. Làm gì đây?

 

Ý là, nếu đi cùng với cái người nổi bật này, thì tôi cũng sẽ bị nổi bật lây mất. Nổi bật như thế thì quả là chẳng dễ chịu chút nào… Nhưng tôi sẽ cảm thấy hơi tệ nếu rốt cuộc chỉ thẳng thừng từ chối cô ấy.

 

“Mình hiểu rồi. Giờ thì đi khỏi đây đã nào.”

 

Và thế là chuyện thành ra như thế.

 

Cả hai người chúng tôi bắt đầu hướng về phía tầng hai của khu vực phía tây nơi những vật dụng hằng ngày được bày bán.

 

Không biết có phải điều gì đáng ngạc nhiên hay không, nhưng từ khi đi cùng với tôi, những hành động kì dị của cô ấy đã biến đi một ít. Kể từ khi rời khỏi chỗ ban nãy, những ánh nhìn chằm chằm về phía chúng tôi cũng đã giảm bớt đi rồi. Có lẽ cũng giống như là bỏ thêm đường vào một món cay, thì vị sẽ dịu trở lại.

 

“Bí ẩn thật đấy.”

 

Cô ấy cất lời. Dường như cô ấy cũng có cùng suy nghĩ với tôi. Rồi cô ấy tiếp tục:

 

“Được đi cùng với cậu cứ như đã thoát được khỏi cái cảm giác khó chịu lúc trước ấy. Có lẽ bởi vì cậu là một người cực kì bình thường không hề thu hút một sự chú ý nào cả. Cậu đúng là thứ có thể làm nhẹ bớt sự nổi bật của tôi đấy. Tôi rất biết ơn cậu vì điều đó.”

 

“…”

 

Cái quái gì thế nhỉ?

 

Rõ ràng là cô ấy đang cảm ơn tôi, nhưng tại sao cứ có cảm giác như đang có cái gì đó giày vò con tim tôi thế này?

 

“Nhân tiện thì…”

 

Tôi nói trong khi lướt qua chiếc kệ để tìm cái ổ cắm điện.

 

“Sao cậu lại tới đây? Không phải để mua gì đó sao?”

 

“Đó không phải là lí do tôi tới đây.”

 

“Vậy tại sao?”

 

“Cậu sẽ bất ngờ nếu nghe lí do của tôi đấy.”

 

“Ể? Cậu làm mình càng tò mò hơn nữa đấy. Là gì thế?”

 

“Tôi không có lí do gì đặc biệt cả.”

 

“…”

 

Thay vì bất ngờ, tôi bị sốc.

 

Cô ấy thực sự ra giữa một nơi như thế này chẳng vì lí do gì cả để rồi lại không biết phải làm gì. Rồi thì cô ấy tìm kiếm sự giúp đỡ.

 

Thế là, tôi nhìn kĩ hơn vào trang phục của cô ấy.

 

Đó là một chiếc áo choàng đơn điệu màu đỏ với một chiếc cổ lọ liền phía dưới. Thế nhưng, trông cứ như nó được làm từ chất liệu chất lượng cực kì cao vậy.

 

Đó có lẽ không phải là thứ mà bạn có thể tìm thấy ở một cửa hiệu, mà là thứ được đặt may riêng. Tôi đã sống với nhà Takanomiya, nên tôi có biết chút ít về những thứ như thế này. Bạn chắc phải đến từ một gia đình giàu có thì mới xét đến chuyện mặc trang phục như vậy được.

 

Thật sự thì, nó khá là nổi bật trong cái cửa hàng dành cho thường dân này.

 

Tôi thực sự thắc mắc tại sao cô ấy lại đến đây.

 

“Ngoài ra thì, còn một điều khiến cho tôi quan tâm đấy.”

 

“Ể? Là gì thế?”

 

“Cậu còn là trai tân chứ?”

 

“…Hả?”

 

“Cái ‘trai tân’ mà tôi nói đến đọc là ‘cherry boy’ trong tiếng Anh đấy. Không phải là cái con đường cậu sẽ đi theo khi muốn đến đâu đó đâu.”

[Chơi chữ: ‘Doutei’ (童貞) là sự trinh tiết trong tiếng Nhật. Kanji của ‘lộ trình’ cũng đọc là ‘Doutei’ (道程)]

 

“…À, lộ trình ấy hả.”

 

“Vậy? Tôi thắc mắc, cậu có còn là trai tân không?”

 

“…Ừm, cậu không hỏi về cái ‘con đường mà mình sẽ đi theo khi muốn đến đâu đó’ phải không?”

 

“Phải, tôi không hỏi về cái đó.”

 

“…Sao cậu lại muốn biết?”

 

“Tôi không được phép hỏi về chuyện đó hay sao?”

 

“Không, thường thì sẽ không ai hỏi chuyện đó cả. Chẳng phải cậu phải rất gần gũi với ai đó thì mới có thể hỏi chuyện đó được sao?”

 

“Nhân tiện thì, tôi còn trinh đấy.”

 

“Hả?! Mình có hỏi gì đâu?!”

 

“Cậu đã biết về một chuyện rất riêng tư của tôi rồi đấy, phải chứ? Nếu vậy thì, chẳng phải cậu cũng nên trả lời tôi sao?”

 

Cô ta bị gì thế?

 

Bọn tôi chỉ vừa mới gặp mặt, vậy mà cô ấy đã lấn tới cực gắt về một chuyện riêng tư như thế cứ như thể một đứa b**** điên rồ vậy.

 

“…Cậu có biết về quyền được im lặng chứ?”

 

“Tất nhiên rồi. Cậu định sử dụng nó sao?”

 

“Nếu sự cần thiết tăng lên, thì đúng vậy, mình sẽ dùng.”

 

“Nhưng tôi không nghĩ cậu sẽ làm thế đâu.”

 

“Tại sao?”

 

“Tôi chỉ có cảm giác như vậy thôi.”

 

Lại là cái trực giác của phụ nữ hả?

 

Nhưng mà, nó khiến tôi bực rồi nha.

 

Sao cái trực giác của cô ấy lại chính xác đến thế hả?

 

Giờ đây khi tôi là người duy nhất có biết gì đó về kinh nghiệm tình dục của cô ấy, có lẽ tôi cũng nên đáp lại. Nếu cứ lặng câm tôi sẽ cảm thấy tội lỗi lắm. Kể cả khi cô ấy là người đang cố ép tôi thốt ra ở đây.

 

Ah, tôi bỏ cuộc.

 

Thật vô ích…

 

Nghĩ lại thì, cô gái này đã luôn kiểm soát nhịp độ cuộc trò chuyện của chúng tôi suốt nãy giờ.

 

“…n.”

 

“Hả? Xin lỗi, tôi không nghe rõ lắm. Cậu nói lại được chứ?”

 

“—tân.”

 

“Nếu cậu cứ lẩm bẩm một mình như thế, tôi sẽ không thể hiểu được đâu. Cậu thực sự định nói chuyện như vậy mãi hả?”

 

“TRAI TÂN! MÌNH LÀ TRAI TÂN ĐẤY! Cậu muốn mình nói lại bao nhiêu lần nữa đây?!”

 

“Ể? Xin lỗi, tôi không nghe rõ lắm. Cậu nói lại được chứ?”

 

“Không, chắc chắn là cậu đang giỡn, phải chứ?! Mình vừa mới nói cực kì rõ ràng rồi mà?”

 

“Phải, đúng là vậy. Cậu hét to đến nỗi tất cả những người xung quanh đều đã quay sang nhìn chúng ta rồi kìa. Nhìn vào chàng trai vừa mới hét lên rằng mình là trai tân đấy.”

 

“Ặc…”

 

“Ra vậy. Trông cậu đỏ mặt và run rẩy thú nhận như vậy thật là dễ thương. Thật sự thì, nó khiến tôi thấy kích thích đấy.”

 

“Cá—”

 

Cô ấy vừa mới nói cái gì thế?

 

Biến thái?!

 

Không lẽ cô ấy là một kẻ biến thái sao?!

 

“Đừng có làm cái vẻ mặt như thế chứ. Tôi chỉ đùa thôi.”

 

“V-Vậy sao. Chỉ là đùa thôi. Không, có thể là vậy những vẫn thật là—”

 

“Nhân tiện thì tôi giống như là một Amanojaku đấy. Nên vừa rồi khi tôi nói là chỉ đùa thôi, thực chất tôi đang nói phét.”

[Amanojaku là một con quỷ có thể khơi gợi những ham muốn đen tối nhất của con người và xúi giục họ vào con đường tội lỗi.]

 

“…Cho mình đi được chưa?”

 

“Xin lỗi. Tôi chỉ đùa thôi. Lần này là đùa thật đấy.”

 

“Nếu vậy thì, không sao…”

 

Thật đấy.

 

Amanojaku, chẳng phải đúng hơn là cô ấy muốn nói tsundere sao?

 

Hoặc đúng hơn, tsundere chính là phiên bản hiện đại của Amanojaku.

 

Mà, sao cũng được, gọi như thế nào không quan trọng. Tôi hơi bị sửng sốt trước vụ này.

 

“Mà, cái vụ Amanojaku đó chỉ là đùa thôi, thực tế tôi là một người rất cởi mở và chân thành.”

 

“Tóm lại là thế nào đây…”

 

“Xin lỗi. Không biết tại sao, nhưng tôi cứ thấy thích vặn lại những gì cậu nói ấy. Thật là bí ẩn làm sao.”

 

“Đó là điều mà mình mới phải nói ấy…”

 

“Dẫu sao thì, cậu dường như đúng là bốc mùi thật.”

 

“Sao cậu lại gợi lại chuyện đó nữa?! Hay là, cậu có gì đối nghịch với mình vì lí do nào đó?!”

 

“Không, không phải vậy đâu. Như đã nói, vì lí do nào đó tôi không thể ngừng vặn lại và chọc ghẹo cậu được.”

 

“…Dù sao thì, cậu buông tha cho mình một chút được không? Ý mình là, ban đầu cậu là người muốn đi cùng với mình mà phải không? Mình nghĩ là nếu cậu cho mình nghỉ ngơi một chút thì cũng chẳng chết ai cả, nhỉ?”

 

“Đúng đấy. Có lí. Thật là bí ẩn.”

 

Cô ấy nói rồi nghiêng đầu sang một bên.

 

Vẻ mặt cô ấy vẫn vô cảm xúc như thường.

 

Khi mà cô ấy cứ nói tất cả những điều lúc trước với cùng một vẻ mặt đó, thực sự cảm giác cứ đáng sợ thế nào ấy.

 

“Thật ra thì…”

 

Cô ấy nhìn sang tôi trong khi tôi đang xem đồ trên kệ rồi nói tiếp:

 

“Thật ra đây là lần đầu tiên tôi đến một nơi như thế này một mình. Thường thì mỗi khi ra ngoài tôi lại có vệ sĩ đi cùng, nhưng lần này thì tôi đi một mình. Vậy nên tôi đã giật mình khi bỗng nhiên lại trở thành một chú cừu non lạc lối. Trong lúc tôi đang run rẩy vì bị lạc trôi giữa đời— cậu bỗng dưng từ đâu xuất hiện, cứ như là vị cứu tinh của tôi vậy.”

 

“…Nhưng không nhất định phải là mình, phải chứ? Có hàng đống người xung quanh mà.”

 

“Đúng vậy.”

 

“Nếu không nhầm thì, mình khá là đơn giản và không có gì nổi bật cả.”

 

“Rất đúng.”

 

“…Về chuyện đó thì, cậu có thể nói thế nào cho dễ nghe hơn được chứ? Lúc nãy cậu cứ nói mấy điều khó nghe không à.”

 

“Nhưng cậu…”

 

Cô ấy nói, rồi nhìn vào tôi.

 

Đôi mắt xanh biếc đó dường như rất trong trắng và không hề có ý đồ thâm hiểm nào ẩn sâu bên trong cả.

 

Nếu một người bị đôi mắt đó nhìn vào như thế này, họ dĩ nhiên sẽ không biết phải phản ứng như thế nào.

 

“Cậu là một người đơn giản và không nổi bật, nhưng tôi nghĩ như thế thật là quyến rũ.”

 

“…”

 

Á.

 

Thực sự, tôi phải nói gì đây?

 

Khi mà cô ấy cứ nhìn thẳng vào tôi như thế này, cảm giác cứ như cô ấy có thể nhìn thấu qua con người tôi được vậy. Thật là khiến tôi rợn tóc gáy. Mặc dù tôi biết rằng cô ấy chỉ đang khen ngợi tôi thôi.

 

“Mà, dù sao tôi chỉ nịnh bợ chút thôi.”

 

“Chẳng phải nếu nói đó là lời khen thì sẽ tốt hơn sao?!”

 

“Mà, nếu tôi cứ lừa dối cậu như thế, thì chắc hẳn con người tử tế của cậu sẽ không ruồng bỏ tôi đâu nhỉ?”

 

“…À, có lẽ đúng là vậy… Nhưng kể cả như vậy, cậu cũng đừng nên nói ra chứ…”

 

“Trông vậy thôi, chứ thực ra tôi giỏi nhìn người lắm đấy.”

 

Và thế là, cô ấy đổi chủ đề.

 

“Ngoài ra, tôi cũng rất siêu về thể chất và học lực đấy. Các senpai đều tin tưởng tôi và các kouhai đều quý mến tôi.”

 

“Hở.”

 

“Tiện thể thì, mũi tôi rất thẳng, môi của tôi thì mỏng manh, và mắt của tôi thì cực kì trong trắng. Số đo ba vòng của tôi thì vượt mức trung bình và chiều cao của tôi khá cao. Và gia đình tôi… ngoài một số vấn đề bên lề… thì không có gì là tồi cả.”

 

“Ừm, chúng ta lại đang nói chuyện gì nữa thế?”

 

“Chỉ là về sự hấp dẫn của tôi thôi.”

 

“Hở.”

 

“Tôi xin lỗi. Xin lỗi vì đã làm cậu khó chịu. Dù sao thì, tôi—”

 

Cô ấy nói, rồi lại nhìn chằm chằm vào tôi.

 

“—chỉ muốn có một mối quan hệ tốt đẹp với cậu mà thôi.”

 

“…Nếu vậy thì, chẳng phải có một cách tốt hơn để đạt được sao?”

 

“Đúng vậy. Chắc hẳn phải có một vài cách khác.”

 

Cô ấy nói, ngoảnh mặt đi, và thì thầm ‘Thật là bí ẩn’ trong hơi thở của mình.

 

Mình nghĩ sự hiện diện của cậu còn bí ẩn hơn nhiều đấy.

 

“Đến lúc tôi phải đi rồi.”

 

“Ể?”

 

“Cảm ơn vì đã cho tôi đi cùng, hẹn gặp lại vào một ngày nào đó nhé.”

 

Cô ấy rời đi cùng những lời đó mà không hề chờ đợi một lời phản hồi.

 

Bước đi cùng với tà áo phấp phới, cô ấy trông cứ như một chú chim nhạn không thể chờ đợi được mùa xuân thêm nữa và tung cánh bay đi trên biển cả.

 

Tôi có một ấn tượng rằng cô ấy quả là một mĩ nhân.

 

Nhưng mà ‘hẹn gặp lại’? Nghĩ lại thì, tôi vẫn chưa biết được tên cô ấy.

 

Cơ mà, cô ấy là người đã hỏi tên của tôi trước.

 

Và rồi cô ấy cũng nói rằng tôi có cái mùi bí ẩn đó. Từ đầu đến cuối tôi chẳng hiểu nổi cô gái ấy đang nói cái gì cả. Nhưng điều bí ẩn nhất đó là, mặc dù cô ấy toàn nói mấy chuyện như thế, tôi không hề có ác cảm đối với cô ấy.

 

Cô ấy cứ nói mọi thứ mình muốn và toàn chọc ghẹo tôi. Đó là điều kì lạ nhất về nàng mĩ nhân tóc vàng này.

 

…Khoan, đây không phải lúc để đứng suy nghĩ vẩn vơ. Tôi vẫn chưa mua được cái gì cả. Cứ thế này tôi sẽ không kịp giờ hẹn với em gái tôi mất—

 

“Onii-chan?”

 

“Á!”

 

Một tiếng gọi đột ngột vang lên, tôi quay người lại và thấy một khuôn mặt cười thân quen tôi đã quen nhìn thấy.

 

“Gì vậy, Onii-chan? Anh vẫn đang mua sắm dở sao?”

 

“Ừ-Ừm. Còn em thì sao?”

 

“Em đã mua xong mọi thứ phải mua rồi. Nè, anh nhìn xem.”

 

Thế là, em ấy cho tôi xem đống chiến lợi phẩm của mình.

 

Tất nhiên là mấy quả quýt và nước giặt cũng ở đó, cùng với đường, nước tương, túi rác, khăn tắm, và rất nhiều những vật dụng khác chồng lên thành núi trong giỏ xe đẩy của em ấy. Tôi tin chắc rằng trong đó có cả những thứ mà tôi phụ trách mua nữa.

 

Dù vậy dường như em ấy đã biết sử dụng xe đẩy để chở đồ rồi. Mặc dù tôi vẫn chưa thực sự chỉ cho em ấy. Có vẻ như khả năng của em gái tôi đã vượt xa khỏi kì vọng của tôi rồi.

 

“Nhưng… chẳng phải thế này hơi nhiều quá sao? Anh đưa em nhiều tiền đến vậy sao?”

 

“Không sao đâu. Ở đây chẳng có gì mà em phải trả tiền mà.”

 

“Ể? Vậy em được cho miễn phí hết sao?”

 

“Vâng. Mỗi khi em nói chuyện với người bán hàng, họ lại tặng cho em rất nhiều thứ miễn phí. Mọi người đều thật là tốt.”

 

Cái giề…

 

Em ấy thực sự đã học được cách lấy lòng người khác đấy nhỉ.

 

Vì đã lớn lên trong một cuộc sống được chở che, tôi cứ nghĩ em ấy đã trở nên hơi yếu đuối một chút.

 

Dù sao thì—

 

“Akiko.”

 

“Dạ?”

 

“Sao em lại biết anh ở đây?”

 

“Đến em cũng có thể hình dung ra được mà. Cửa hàng này rất rộng lớn, nhưng em vẫn nhớ những gì mà Onii-chan phải mua. Vì đã mua đồ xong sớm, nên em quyết định ghé qua khu vực hạ giá và tình cờ gặp Onii-chan ở đây. Vậy đấy.”

 

…Phải.

 

Em ấy quả là siêng năng quá nhỉ?

 

Mà, hẳn là tôi đã nghĩ đi nghĩ lại rằng ‘Em ấy đã được nuôi dạy thành một cô tiểu thư lộng lẫy’ mỗi lần đọc thư của em ấy, nhưng những gì em ấy đã làm chỉ càng làm cho điều đó đúng hơn.

 

Liệu có phải là tôi đang đánh giá thấp em gái mình?

 

“Dù sao thì, Onii-chan, giờ anh còn bao nhiêu tiền?”

 

“Ể? À, ừm… thật ra, anh vẫn chưa mua được gì cả.”

 

“Fufu. Rốt cuộc thì không có em Onii-chan không thể làm được gì sao? Đi nào, em sẽ giúp anh chọn đồ, nên hãy nhanh chóng hoàn tất nào.”

 

Ô hay.

 

Cái gì thế này?

 

Cứ như tôi đang bị coi như trẻ con ấy.

 

Nói vậy, em ấy trao cho tôi một cái nhìn thật là đau lòng.

 

“Không, không, Onii-chan. Đừng nghĩ gì cả.”

 

Em ấy nói rồi mỉm cười.

 

“Mặc dù chỉ là tự nói chính mình thôi nhưng, trông vậy thôi, chứ thực ra em chăm chỉ lắm đấy. Em là thư kí của hội học sinh, các senpai đều tin cậy em và các kouhai đều quý mến em đấy.”

 

“Hừm.”

 

Cảm giác như tôi đã được nghe ở đâu rồi ấy.

 

“Vậy à. Dù cho bọn mình bị chia cách nhưng em vẫn luôn là một cô gái ngoan nhỉ, Akiko?”

 

“Vâng. Em muốn trở thành một cô em gái mà Onii-chan có thể tự hào.”

 

Phải.

 

Đó là điều mà tất nhiên tôi có thể tán thành.

 

“Ngoan lắm, ngoan lắm. Em thật là đáng khâm phục, Akiko.”

 

“Ehehe. Khen em nữa đi.”

 

“Ừm, ừm. Em rất, rất là đáng khâm phục.”

 

“Ehehe. Hãy xoa đầu em nữa đi.”

 

“Nữa ư? Nhưng anh nhớ là đã xoa tí nào đâu.”

 

“Chậc, bị phát hiện mất rồi. Em cứ tưởng là có thể tận dụng sự lộn xộn để chớp thời cơ chứ.”

 

“Ngừng nói mấy điều ngớ ngẩn đi, đi thôi nào. Mất hơi nhiều thời gian rồi đấy.”

 

Tôi nói, nhưng rồi em gái tôi lại tỏ một vẻ mặt khó hiểu.

 

“Em đã thắc mắc một lúc rồi, nhưng…”

 

“Ể? Gì thế?”

 

“Có mùi gì đó lạ lạ.”

 

“Ể?”

 

“Một mùi mà khiến em rất khó chịu. Một mùi lạ phát ra từ Onii-chan. Gì đây… Nó khiến em khó chịu quá.”

 

Sốc quá.

 

Cô em gái tự nhận là bro-con đang nói với tôi rằng tôi có một mùi làm cho em ấy khó chịu ư?

 

“Gì thế nhỉ? Cảm giác cứ như là một mùi mà em biết… Nhưng não em lại không chịu nhớ ra.”

 

“N-Nó tệ đến vậy sao? Mùi của anh ấy?”

 

“Vâng. Tệ đến không ngờ luôn. Thế này anh sẽ huỷ hoại thanh danh nhà Himenokouji ngay khi vừa mới có lại mất.”

 

“V-Vậy á?! Tệ đến thế sao?!”

 

“Vâng. Đó rõ ràng không phải mùi mà anh nên trưng ra ở chốn công cộng đâu. Đúng là một vấn đề cấp bách. Bọn mình phải làm gì đó nhanh nhất có thể.”

 

“V-Vậy anh phải làm gì đây?!”

 

“Vâng. Chỉ có một điều duy nhất chúng ta có thể làm được thôi.”

 

“Tóm lại nó là gì?”

 

“Anh sẽ chấp nhận làm bất cứ điều gì – dù nó có là gì đi nữa chứ?”

 

“Ừ!”

 

“Đàn ông thì sẽ không nuốt lời, phải chứ?”

 

“Ừ!”

 

“Vậy thì, em sẽ nói cho anh biết việc cần làm.”

 

Em ấy hắng giọng rồi nói tiếp:

 

“Hãy ôm em ngay đi. Nếu anh mau lên thì, cái mùi khó chịu của Onii-chan sẽ bị thay thế bởi mùi hương của cô em gái dễ thương này.”

 

“Giờ thì, anh phải nhanh chóng giải quyết việc mua sắm và về nhà tắm cái đã.”

 

“A?! Đợi đã, Onii-chan! Nếu anh định đi tắm thì hãy tắm chung đi——”

 

Cô em gái ngớ ngẩn của tôi đã nói gì đó, nhưng không thể chạm tới tai của tôi.

 

Thế là, việc mua sắm của tôi đã bị cản trở suốt rồi, giờ tôi phải nhanh chóng hoàn tất để có thể về nhà nghỉ ngơi sau tất cả những chuyện mệt mỏi đã diễn ra hôm nay thôi.

Bình luận