Youkoso Jitsuryoku Shijou Shugi no Kyoushitsu e – Vol 1. Chương 1-Intro

Chương 1: Chào mừng đến với cuộc sống học đường như mơ của tôi

 

~ Translator : Hidenori


~ Edit : Hidenori

___________________________________

Chào mừng đến với cuộc sống học đường như mơ của tôi

 

“Ayanokouji-kun, cậu ổn chứ?”

 

Lại đến. Lại đến nữa rồi. Cái hoàn cảnh đáng e ngại này.

 

Khi tôi đang giả vờ ngủ, người đó đến.

 

Đó là sự xuất hiện của một con ác quỷ, thứ đã khiến tôi (người đang ngủ trưa) phải thức tỉnh trở lại thực tại.

 

Trong đầu tôi, bản giao hưởng số 11 của Shostakovich đang vang lên. Bản nhạc diễn tả một cách hoàn hảo tình cảnh gay go của tôi lúc này: cái cảm giác tuyệt vọng đến tột cùng khi người ta đang bị ác quỷ rượt đuổi gần đến tận cùng của thế giới.

 

Ngay cả khi đang nhắm mắt, tôi cũng biết được.

Tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ của một con quỷ ở ngay cạnh tôi khi mà nó đang chờ đợi tên nô lệ của mình tỉnh giấc…

Bây giờ, là một kẻ nô lệ, tôi phải làm gì để thoát khỏi tình cảnh này đây…?

 

Để tránh được hiểm hoạ, phải sử dụng chiếc máy tính trong não bộ để ngay lập tức nghĩ ra câu trả lời.

 

Kết luận… Giả vờ như chưa nghe thấy gì cả. Tôi đặt tên cho nó là chiến lược “giả vờ ngủ”. Tình cảnh gay go của tôi sẽ được hoá giải bằng chiến lược này.

 

Nếu người đang nói là một cô gái tốt, cô ấy sẽ bỏ qua sau khi nói “Thôi, hết cách rồi nhỉ. Tớ sẽ tha thứ cho cậu bởi vì tớ xin lỗi ☆”.

 

Cả cái thể loại “Nếu cậu không tỉnh dậy thì tớ sẽ hôn cậu đấy nhé? Chuu~~” cũng được thôi.

 

“Nếu không tỉnh dậy trong 3 giây, cậu sẽ bị trừng phạt.”

 

“… Ý cậu ‘trừng phạt’ là sao?”

 

Chỉ chưa đầy một giây, chiến lược “giả vờ ngủ” đã đổ vỡ và tôi chịu thua trước lời đe doạ.

 

Tuy nhiên, tôi không ngẩng đầu lên mà tiếp tục chống cự.

 

“Đấy, tôi biết là cậu còn thức mà.”

 

“Tớ biết được sự đáng sợ của cậu khi cậu nổi giận lên mà.”

 

“Tốt lắm. Vậy, cậu có rảnh không?”

 

“… nếu không thì sao?”

 

“Ừm… Không thể ép buộc cậu được, nhưng nếu không thì tôi sẽ cáu lên đấy.”

 

Cô ấy tiếp lời.

 

“Và một khi đã cáu lên, tôi sẽ trở thành một chướng ngại vật lớn trong cuộc sống học đường bình thường của Ayanokouji-kun đấy. Hmm, ví dụ như, rải đinh lên ghế của cậu, đổ nước lên đầu cậu mỗi khi cậu vào nhà vệ sinh, và đôi khi đâm cậu bằng kim com-pa. Phải, những việc như thế đấy.”

 

“Đó chỉ là quấy rối thôi! Với lại, cái cuối nghe thực tế vãi, cứ như thể tớ đã bị đâm rồi ấy!”

 

Tôi miễn cưỡng thức tỉnh và ngồi dậy trên ghế.

 

Một cô gái với mái tóc đen và một đôi mắt đẹp, sắc sảo đang nhìn xuống tôi từ bên cạnh.

 

Tên cô ấy là Horikita Suzune. Cao trung lớp 1-D, bạn cùng lớp của tôi.

 

“Làm gì mà sợ hãi thế. Tôi chỉ đùa thôi. Tôi sẽ không đổ nước lên người cậu từ phía trên khi cậu vào trong toilet đâu.”

 

“Vụ đinh và kim com-pa còn quan trọng hơn đấy! Đây, nhìn đây này! Chỗ tớ bị đâm vẫn còn ở đây này! Cậu sẽ chịu trách nhiệm thế nào nếu nó thành sẹo vĩnh viễn đây?”

 

Tôi kéo ống tay phải lên và cho Horikita xem phần bắp tay.

 

“Bằng chứng đâu?”

 

“Hả?”

 

“Bằng chứng đâu? Cậu nói tôi là thủ phạm mà lại không có bằng chứng hả?”

 

Tất nhiên là không hề có bằng chứng. Mặc dù người duy nhất có khoảng cách đủ gần để đâm tôi là Horikita, và mặc dù cô ta đang cầm một cái kim com-pa trong tay, vẫn rất khó để kết tội…

 

Dù vậy tôi cũng có một việc quan trọng cần xác minh.

 

“Thực sự tớ cần phải giúp à? Tớ đã nghĩ lại rồi, nhưng dù sao…”

 

“Này Ayanokouji-kun. Ân hận về quyết định của mình trong tuyệt vọng, hoặc trong đau đớn… Cậu thích thế nào hơn? Bởi vì cậu đã kéo tôi ra khỏi trách nhiệm của tôi, cậu sẽ phải chịu trách nhiệm. Phải chứ?”

 

Horikita đưa ra hai lựa chọn lố bịch, cực đoan duy nhất. Dường như, cô ấy sẽ không chấp nhận một thoả hiệp. Tạo ra một giao ước với quỷ là một sai lầm. Tôi quyết định từ bỏ và vâng lời.

 

“…Vậy, tớ phải làm gì đây?”

 

Tôi hỏi trong nỗi run sợ.

Tôi sẽ không ngạc nhiên khi nghe những gì mà cô ấy sắp yêu cầu tôi.

 

Tôi không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, nhưng tôi còn nhớ thời điểm mà mọi chuyện bắt đầu.

 

Tôi gặp cô gái này chính xác là vào hai tháng trước.

 

Có phải là vào ngày khai giảng không nhỉ…?

Bình luận