Youkoso Jitsuryoku Shijou Shugi no Kyoushitsu e – Vol 1. Chương 1-Part 1

Chương 1 – Part 1

 

~ Translator : Hidenori


~ Edit : Hidenori

___________________________________

[1]

 

Tháng tư.

Lễ khai giảng.

 

Tôi đang đến trường bằng xe buýt, chiếc xe rung lắc mỗi khi nó đi qua một chỗ xóc của đoạn đường.

 

Khi tôi đang ngắm nhìn phong cảnh thay đổi từ vùng này sang vùng khác, số lượng hành khách trên xe cũng dần tăng lên.

 

Phần lớn hành khách đang mặc đồng phục trường học.

 

Một người nhân viên quèn đơn độc mới lên xe nhớ lại lúc mà anh ta tình cờ động chạm phải ai đó trong lần cuối anh ta lên một chuyến xe buýt đông đúc.

 

Bà lão đứng phía trước tôi đang đứng loạng choạng trên đôi chân run run của mình, cứ như thể bà ấy sẽ ngã xuống bất kỳ lúc nào.

 

Tôi đã sai lầm khi chọn đi xe buýt.

 

Mặc dù tôi đã có được chỗ ngồi tốt, nhưng gió lạnh đang lùa về phía tôi và cả chiếc xe buýt đang đông nghẹt người.

 

Bà lão tội nghiệp đó sẽ phải đợi cho đến khi chiếc xe buýt dừng lại ở điểm đến của bà ta.

 

Bầu trời quang đãng và tiết trời trong trẻo thật là sảng khoái làm sao… Có lẽ tôi sẽ chìm vào giấc ngủ mất.

 

Sự yên tĩnh của tôi bỗng nhiên bị gián đoạn.

 

“Cậu không nghĩ là cậu nên nhường lại chỗ sao?”

 

Trong chốc lát, tôi mở đôi mắt sắp nhắm lại của mình ra.

 

Ể, dù sao thì, mình đang bị mắng sao?

 

Đó là những gì tôi nghĩ lúc đầu, nhưng có vẻ người phía trước tôi mới là người bị nhắc nhở.

 

Một cậu thanh niên to khoẻ, tóc vàng đang ngồi ở ghế ưu tiên. Là học sinh cao trung. Bà lão đang đứng cạnh cậu ta. Một nữ nhân viên văn phòng đứng cạnh bà lão.

 

“Này cậu, cậu không thấy rằng bà cụ đang gặp rắc rối sao?”

 

Cô nhân viên dường như muốn cậu ta nhường lại ghế ưu tiên cho bà lão.

 

Trên chuyến xe yên ắng, giọng nói của cô vang lên thật lớn và thu hút sự chú ý của những người khác trên xe.

 

“Đó là một câu hỏi rất điên rồ đấy, thưa quý cô.”

 

Chàng trai đáng lẽ đã phải nổi giận, lờ đi, hoặc là chỉ nghe lời, nhưng cậu ta chỉ mỉm cười và đặt cái chân đang vắt xuống.

 

“Tại sao tôi phải nhường chỗ cho một bà lão chứ? Hoàn toàn không có lý do gì mà tôi phải nhường nó cả.”

 

“Chẳng phải nhường ghế ưu tiên cho người cao tuổi là điều đương nhiên sao?”

 

“Tôi không thể hiểu nổi. Ghế ưu tiên thì chỉ là ghế ưu tiên thôi, không có nghĩa vụ pháp lý gì bắt tôi phải rời đi cả. Rời hay không là chuyện của tôi, người đang ngồi trên chiếc ghế này. Tôi nên nhường lại ghế bởi vì tôi còn trẻ ư? Hahaha, đúng là một cách nghĩ ngớ ngẩn.

 

Đó là một lối nói mà không ai ngờ được từ một học sinh cao trung. Tóc cậu ta nhuộm vàng, và có một số nét không thể tưởng tượng là của một học sinh cao trung.

 

“Tôi là một thanh niên khoẻ mạnh. Tất nhiên, tôi không cảm thấy việc đứng có gì bất tiện cả. Tuy nhiên, rõ ràng là đứng sẽ tiêu tốn nhiều năng lượng hơn là ngồi. Tôi không muốn làm một việc vô nghĩa như thế. Hay là, cô đang bảo tôi hãy trở nên năng động và hoạt bát hơn?”

 

“Hả, cái thái độ gì đối với người cao tuổi hơn thế hả?”

 

“Cao tuổi hơn? Hiển nhiên là cô và bà lão đều đã sống trên đời lâu hơn tôi. Không phải nghi ngờ gì cả. Song, cái từ “cao” đó là nói đến chiều cao. Với lại, tôi có một vấn đề với cô. Ngay cả nếu có sự khác biệt trong tuổi tác, chẳng phải đó là một thái độ thô lỗ và xấc xược khủng khiếp sao?”

 

“Hả…! Cậu là học sinh cao trung hả!? Đúng ra thì phải nghe lời người lớn chứ!”

 

“Không sao, không sao đâu…”

 

Cô nhân viên trở nên mất bình tĩnh, nhưng bà lão không muốn làm cho tình hình tệ hơn. Bà cố làm cho cô ta bình tĩnh với cử chỉ tay, nhưng cô nhân viên tiếp tục lăng mạ cậu học sinh cao trung và cứ như thể cô ấy đã sắp nổi cơn thịnh nộ.

 

“Có vẻ như bà cụ có khả năng nghe hiểu tốt hơn là cậu đấy. Ôi trời, có lẽ xã hội Nhật Bản vẫn chưa hoàn toàn trở nên vô dụng. Hãy tận hưởng phần đời còn lại trong sự mãn nguyện đi.”

 

Sau khi nở một nụ cười thoải mái một cách vô nghĩa, cậu ta đeo tai nghe lên và bắt đầu nghe một thứ âm nhạc ầm ĩ. Cô nhân viên văn phòng vừa to tiếng giờ đang nghiến răng trong sự căm phẫn.

 

Cái thái độ kiêu căng của cậu ta làm cho cô bực mình khi đang cố cãi lý với cậu.

 

Về phần tôi, tôi không muốn dính líu vào bởi vì tôi cũng đồng ý, ít nhất là một phần, với cậu ta.

 

Một khi vấn đề đạo đức được giải quyết, cái nghĩa vụ nhường lại ghế cũng biến mất.

 

“Tôi xin lỗi…”

 

Cô nhân viên cố kìm nén giọt lệ trong khi xin lỗi bà cụ.

 

Một chút rắc rối đã xảy ra trên xe buýt. Thật nhẹ nhõm khi tôi không bị mắc mớ vào sự việc này. Tôi không quan tâm đến việc nhường chỗ cho người lớn tuổi hay ngoan cố từ chối rời khỏi chỗ.

 

Cuộc cãi vã đã kết thúc khi chàng trai là người thắng cuộc với cái tôi lớn của mình. Ít nhất thì, mọi người nghĩ là nó đã kết thúc.

 

“Ừm… Mình cũng nghĩ là cô ấy nói đúng.”

 

Một sự hỗ trợ bất thình lình xuất hiện. Chủ nhân của giọng nói dường như đang đứng cạnh cô nhân viên và dũng cảm bày tỏ ý kiến với chàng trai. Cô ấy mặc bộ đồng phục giống với tôi.

 

“Lần này là một tiểu thư xinh đẹp, có vẻ hôm nay tôi khá có duyên với phụ nữ nhỉ.”

 

“Bà cụ có vẻ đã mệt rồi. Cậu không định nhường lại chỗ sao? Có thể cậu sẽ không được lợi gì, nhưng mình nghĩ là sẽ đóng góp được cho xã hội mà.”

“Tách”, cậu ta bật ngón tay.

 

“Đóng góp cho xã hội sao? Ra thế, đó là một cách diễn đạt thú vị đấy. Nhường ghế cho người lớn tuổi có thể là một cách đóng góp cho xã hội. Nhưng đáng tiếc là, tôi không hứng thú với việc đóng góp cho xã hội. Tôi chỉ nghĩ đến sự vừa lòng của chính mình thôi. À, còn nữa. Trên chuyến xe đông đúc này, cậu đang bảo tôi, người đang ngồi ở ghế ưu tiên, nhường lại chỗ, nhưng sao cậu không hỏi những người khác đang ngồi im kia, và để tôi yên? Nếu có người thực sự quan tâm đến người già, tôi nghĩ rằng cái “ghế ưu tiên này, ghế ưu tiên nọ” chỉ là một mối quan tâm không đáng kể thôi.”

 

Mục đích của cô gái không đạt được tới chàng trai, và thái độ trơ tráo của chàng trai vẫn không thay đổi. Cả cô nhân viên và bà cụ đều không thể nói gì và đứng đó nở một nụ cười cay đắng.

 

Nhưng cô gái đã lên tiếng với chàng trai vẫn chưa bỏ cuộc.

 

“Mọi người. Xin hãy lắng nghe tôi chỉ một chút thôi. Có ai sẵn lòng nhường ghế cho bà cụ không ạ? Làm ơn, một ai đó.”

 

Sao lại có nhiều lòng từ bi, sự can đảm và quyết tâm chỉ trong vài từ ngữ như thế chứ? Thật hiếm khi thấy được một mục đích chân thật như vậy.

 

Gây sự chú ý như vậy, có thể cô ấy sẽ bị coi là phiền nhiễu. Nhưng cô ấy cứ nghiêm túc kêu gọi những hành khách mà không hề sợ sệt.

 

Tôi không ở ghế ưu tiên nhưng tôi đang ngồi cạnh bà cụ.

Chỉ cần giơ tay lên và nói “xin mời”, mọi việc sẽ được giải quyết.

Bà cụ cũng sẽ bình tĩnh lại.

 

Dù vậy, giống như mọi người khác trên xe, tôi không hề cử động. Không ai cảm thấy cần thiết phải di chuyển. Thái độ và hành động của chàng trai đã ăn khớp với một vài người và họ tự thuyết phục bản thân rằng chàng trai đã đúng.

 

Tất nhiên, không thể phủ nhận được rằng những người già đã ủng hộ và đóng góp to lớn cho Nhật Bản.

 

Nhưng chúng tôi, những người trẻ, mới là nguồn nhân lực quan trọng sẽ giúp ích cho Nhật Bản từ giờ trở đi.

 

Hơn nữa, vì dân số đang dần già đi, giá trị của chúng tôi cũng sẽ tăng lên.

 

Nên là, nếu ta đem so sánh giữa người trẻ và người già, thì ta cũng biết rõ bên nào là quan trọng hơn rồi. Hừm, đây cũng là một lý lẽ hoàn hảo đấy nhỉ.

 

Chẳng hiểu sao, tôi bỗng dưng tự hỏi những người khác sẽ làm gì. Nhìn quanh, mọi người đang giả vờ như không để ý hoặc là đang có những ánh nhìn do dự.

 

Nhưng— cô gái đang ngồi cạnh tôi thì hoàn toàn khác.

 

Giữa vô vàn sự bối rối, cô ấy lại có một vẻ mặt hoàn toàn không cảm xúc.

 

Khi tôi đang vô ý nhìn chằm chằm vào cô ấy bởi vì sự kỳ lạ đó, ánh mắt chúng tôi thoáng chạm nhau. Tôi có thể nói rằng chúng tôi có cùng một suy nghĩ. Cả hai chúng tôi đều không định nhường ghế cho bà lão.

 

“Ừm, xin mời.”

 

Không lâu sau khi cô gái kêu gọi, một người phụ nữ đứng lên. Vì không chịu nổi cảm giác tội lỗi, cô ấy đã nhường lại ghế.

 

“Xin cảm ơn!”

 

Sau khi cúi đầu với một nụ cười mãn nguyện, cô ấy chen qua đám đông và dẫn bà lão đến chỗ chiếc ghế.

 

Bà ấy cứ cảm ơn cô gái mãi, rồi ngồi xuống ghế của mình.

 

Trong khi quan sát bà cụ và cô gái, tôi khoanh tay và nhắm mắt lại.

 

Chiếc xe sớm đi đến điểm dừng, và dừng lại ở ngôi trường.

 

Khi tôi bước xuống xe, một cánh cổng được làm bằng đá tự nhiên đang đợi tôi.

 

Tất cả những chàng trai và cô gái mặc đồng phục đều bước xuống xe và đi qua cánh cổng.

 

Cao trung Koudo Ikusei.

Một ngôi trường được thành lập bởi chính phủ Nhật Bản để giáo dục những người trẻ sẽ giúp ích trong tương lai.

Đây là nơi tôi sẽ nhập học kể từ hôm nay.

 

Dừng lại, hít một hơi thật sâu.

Được rồi, đi nào!

 

“Chờ chút.”

 

Khi tôi đang dũng cảm bước đi bước đầu tiên, tôi ngay lập tức bị cản lại bởi một ai đó muốn nói chuyện với tôi.

 

Tôi bị cản lại bởi cô gái ngồi cạnh tôi trên xe buýt.

 

“Lúc nãy cậu đã nhìn sang phía tôi. Tại sao thế?”, cô ấy nói với một cái nhìn mạnh mẽ.

 

“Xin lỗi. Tớ chỉ hơi tò mò một chút. Dù là lý do gì, thì cậu cũng không có ý định nhường ghế cho bà cụ, nhỉ?”

 

“Phải, tôi không muốn nhường chỗ. Thì sao chứ?”

 

“Không, chỉ là tớ cũng nghĩ thế. Tớ cũng không hề có ý định nhường chỗ. Tớ muốn né tránh rắc rối; tớ không muốn liên can vào mấy chuyện như thế.”

 

“Né tránh rắc rối ư? Đừng đánh đồng tôi với cậu. Tôi không nhường lại chỗ là vì tôi không cảm thấy cần phải nhường ghế cho người già.”

 

“Chẳng phải như thế còn tệ hơn là chỉ né tránh rắc rối sao?”

 

“Tôi không biết. Tôi chỉ hành động theo cảm tính của chính mình thôi. Khác với những người né tránh rắc rối như cậu đấy. Tôi không muốn dành thời gian với những người như cậu.”

 

“… Tớ cũng nghĩ thế.”

 

Tôi chỉ muốn đưa ra quan điểm của mình, nhưng tôi không thực sự có tâm trạng để đôi co tiếp.

 

Chúng tôi đều khẽ thở dài rồi bước đi về cùng một hướng.

Bình luận