Youkoso Jitsuryoku Shijou Shugi no Kyoushitsu e – Vol 1. Chương 1-Part 2

Chương 1 – Part 2

 

~ Translator : Hidenori


~ Edit : Hidenori

___________________________________

[2]

 

Tôi không thích lễ khai giảng. Rất nhiều học sinh năm nhất cũng nghĩ như thế.

 

Hiệu trưởng và các học sinh cứ cảm ơn qua lại một cách khó chịu, phải đứng quá nhiều, và thật là đau vãi chưởng vì có quá nhiều thứ rắc rối.

 

Nhưng đó không phải tất cả những gì tôi muốn nói.

 

Lễ khai giảng của các trường tiểu học, sơ trung, và cao trung đánh dấu sự khởi đầu của một thử thách lớn đối với học sinh.

 

Trong vài ngày đầu sau lễ khai giảng, học sinh sẽ buộc phải kết bạn để có thể tận hưởng phần còn lại của cuộc sống học đường.

 

Nếu như một người thất bại ở nhiệm vụ này, có vẻ như ba năm khổ sở sẽ chờ đợi họ ở phía trước.

 

Theo phương châm né tránh rắc rối của tôi, tôi nghĩ tốt nhất là nên kết vài người bạn và tạo nên những mối quan hệ tốt đẹp giữa người với người.

 

Ngày hôm qua, tôi đã luyện tập việc kết bạn vì tôi chưa có kinh nghiệm.

 

Kịch bản thứ nhất là xông vào lớp học và nói chuyện thật sôi nổi.

 

Kịch bản thứ hai là bí mật phân phát tờ ghi chú với địa chỉ email của tôi trên đó, rồi sau đó làm bạn thôi.

 

Trong trường hợp của tôi, tôi phải luyện tập bởi vì đây là một môi trường hoàn toàn khác biệt so với cuộc sống trước đây của tôi. Tôi hoàn toàn cô độc. Tôi bước vào chiến trường khốc liệt này chỉ có một mình.

 

Quan sát lớp học, tôi bước đến chỗ ngồi có tên tôi trên đó.

 

Một chỗ ngồi phía sau lớp học và gần cửa sổ. Nói chung là một chỗ khá tốt đấy.

 

Trong lớp chỉ mới có khoảng nửa số học sinh.

 

Các học sinh đang đọc tài liệu về lớp học của mình hoặc là nói chuyện với bạn bè và người quen.

 

Giờ thì, tôi phải làm gì? Tôi có nên làm quen với mọi người trong lúc rảnh rỗi này không? Ngồi phía trước tôi vài bàn, là một cậu học trò mũm mĩm dường như đang cô độc một mình (tưởng tượng của tôi thôi).

 

Cậu ta đang toả ra một sắc thái như thể đang kêu lên “Ai đó làm ơn hãy bắt chuyện và kết bạn với tôi đi!” (một lần nữa, chỉ là tưởng tượng của tôi thôi).

 

Nhưng mà… nếu bạn đột nhiên lại gần ai đó và nói chuyện với họ có thể sẽ khiến họ cảm thấy phiền phức đấy.

 

Vậy có nên đợi đến đúng lúc không? Không, lúc đó, có lẽ họ đã bị vây quanh bởi quân địch, và tôi lại có nguy cơ cao trở nên đơn độc.

 

Đúng là tôi phải bắt chuyện thôi…

 

Khoan, khoan, đừng nóng vội thế.

 

Nếu tôi bất cẩn nhảy vào trò chuyện với một người không quen biết, có thể tôi sẽ bị một ai khác nện cho.

 

Vô dụng thật đấy, một vòng xoáy tiêu cực…

 

Cuối cùng thì, tôi chẳng nói chuyện với ai được, và nếu mọi thứ cứ tiếp tục thế này, tôi sẽ sớm bị cô lập.

 

Cậu ta vẫn còn ở một mình chứ? Mình nghe thấy tiếng cười sao? Chắc hẳn tôi đang nghe ngóng mọi thứ.

 

Tôi tự hỏi bạn bè là gì. Bạn bè từ đâu đến chứ? Người ta có trở thành bạn bè với nhau sau khi ăn cùng nhau không? Hay người ta trở thành bạn bè sau khi cùng đi vệ sinh?

 

Càng suy nghĩ nhiều, tôi càng không thể hiểu nổi. Nó có phải là thứ gì đó sâu đậm không? Có lẽ tôi nên suy nghĩ về nó nhiều hơn.

 

Cố gắng kết bạn thì thực sự rất phiền phức và mệt mỏi. Trước hết, tôi có nên cố gắng kết bạn như thế này không? Hơn nữa thì, chẳng phải tình bạn tự hình thành theo thời gian sao? Tâm trí của tôi đang hoàn toàn lộn xộn như một lễ hội hè náo nhiệt.

 

Trong khi tâm trí tôi vẫn còn mơ hồ và hỗn độn, lớp học nhanh chóng đông hơn khi các học sinh khác dần bước vào.

 

Thôi được, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thử xem thế nào.

 

Sau một hồi đấu tranh nội tâm, tôi bắt đầu đứng dậy khỏi ghế của mình. Tuy nhiên…

 

Khi vừa đứng dậy, tôi nhận ra rằng chàng trai mũm mĩm đeo kính kia đã nói chuyện với một người bạn cùng lớp khác rồi.

 

Với một nụ cười cay đắng, tôi nhận ra rằng không có tình bạn nào sắp được tạo ra ở đây.

Tốt quá rồi nhỉ, mắt kính-kun…

Cậu đã có được người bạn đầu tiên───

 

“Cậu, lúc nãy…!”

 

Cảm thấy rắc rối, tôi suy ngẫm thật nghiêm túc.

 

Bất giác, tôi bỗng thở dài ra từ tận đáy phổi. Cuộc đời cao trung của tôi có vẻ sẽ rất ảm đạm đây.

 

Tôi nhận ra rằng lớp học đã gần đông đủ, và rồi tôi nghe thấy tiếng ai đó đặt cặp sách xuống chỗ ngồi cạnh tôi.

 

“Thở dài nặng nề quá đấy, dù cho học kỳ vẫn còn chưa bắt đầu nữa mà. Tôi thật muốn thở dài khi lại gặp cậu lần nữa quá.”

 

Người ngồi kế bên tôi chính là cô gái đã tranh luận với tôi sau khi xuống xe.

 

“… Vậy là chúng ta ở cùng lớp hả.” Dù sao thì, cũng chỉ có 4 lớp năm nhất. Cũng không hẳn là không có khả năng chúng tôi không vào cùng lớp.

 

“Tớ là Ayanokouji Kiyotaka. Rất vui được làm quen.”

 

“Sao đột ngột giới thiệu bản thân thế hả?”

 

“Dù cậu có nói là đột ngột, thì đây cũng là lần thứ hai chúng ta nói chuyện với nhau rồi còn gì. Chẳng phải nên giới thiệu rồi sao?”

 

Dù sao thì, trước đây tôi chưa cần phải giới thiệu bản thân với ai cả. Kể cả với cô gái táo tợn này. Dẫu vậy, để trở nên thân thiện hơn với cả lớp, ít nhất tôi muốn biết tên của người ngồi cạnh mình.

 

“Cho tôi từ chối màn chào hỏi này nhé?”

 

“Tớ nghĩ là sẽ rất bất tiện nếu chúng ta không biết tên nhau dù cho ngồi cạnh nhau đấy.”

 

“Tôi nghĩ là sẽ hoàn toàn ổn thôi.”

 

Sau khi nhìn lướt qua chỗ tôi, cô ấy đặt cặp lên bàn. Có vẻ như cô ấy cũng chẳng thèm cho tôi biết tên.

 

Cô ấy không có vẻ gì là hứng thú với phần còn lại của lớp học, và ngồi xuống ghế như một mẫu vật.

 

“Bạn của cậu ở lớp khác à? Hay là cậu đến ngôi trường này một mình?”

 

“Cậu đúng là hiếu kỳ quá nhỉ. Đừng bắt chuyện với tôi, vì rồi cậu cũng sẽ thấy tôi chẳng thú vị gì thôi.”

 

“Nếu tớ đang làm phiền cậu thì cậu cứ việc bảo tớ im lại thôi.”

 

Tôi cứ tưởng là cuộc đối thoại đã kết thúc, nhưng sau một sự đổi ý đột ngột đến từ con tim, cô ấy thở dài và nhìn vào tôi.

 

“Tên tôi là Horikita Suzune.”

 

Dù tôi không hề mong đợi nhận được câu trả lời, nhưng cô ấy… không, Horikita, đã giới thiệu bản thân.

 

Lần đầu tiên tôi nhìn rõ mặt cô ấy.

 

… Ôi, dễ thương quá.

 

Ý tôi là, cô ấy thật xinh đẹp.

 

Dù chỉ mới bằng tuổi tôi, nhưng có thể cô ấy còn vượt qua được cả một học sinh năm hai hay năm ba ấy chứ.

 

Trông cô ấy cứ như một người phụ nữ trưởng thành.

 

“Để tớ bắt đầu bằng việc giới thiệu một chút về bản thân. Tớ không có sở thích đặc biệt nào, nhưng tớ có hứng thú với mọi thứ. Tớ không có nhiều bạn bè, nhưng tớ nghĩ có vài người bạn cũng tốt. Phải, tớ là kiểu người như thế đấy.”

 

“Nghe cứ như một câu trả lời đến từ một người luôn né tránh những chuyện rắc rối vậy. Tôi không nghĩ là tôi có thể ưa một người có cách suy nghĩ như thế.”

 

“Cảm giác cứ như toàn bộ sự tồn tại của mình bị từ chối trong chớp mắt vậy…”

 

“Mong rằng sẽ không còn rủi ro nào xảy đến với tôi nữa.”

 

“Tớ đồng tình với cậu, nhưng tớ không nghĩ là sẽ được như ý đâu.”

 

Tôi chỉ ra cửa lớp. Người đang đứng ở đó là───

 

“Trang thiết bị trong lớp để ngay ngắn quá nhỉ! Phòng học trông y như trong những lời đồn vậy!”

 

Là cái cậu đã tranh cãi với cô gái trên xe buýt.

 

“…… Vậy à. Đúng là xui xẻo thật.”

 

Có vẻ như không chỉ mỗi chúng tôi, mà cả cái tên ngỗ nghịch đó cũng ở trong lớp D.

 

Chẳng thèm để ý đến chúng tôi, cậu ta ngồi vào chỗ ngồi đề tên “Kouenji”. Không biết cậu ta có hiểu “tình bạn” nghĩa là gì không nhỉ. Cứ thử quan sát cậu ta một chút xem.

 

Sau đó Kouenji gác chân lên bàn, lấy cái cắt móng tay ra, và bắt đầu sửa sang móng tay của mình. Cậu ta cư xử như thể mình là người duy nhất ở đây và lờ đi mọi người xung quanh.

 

Những lời nhận xét của cậu ta trên xe buýt có lẽ cũng xuất phát từ chính những suy nghĩ của cậu.

 

Chỉ chưa đầy 10 giây, hơn nửa lớp đã tránh xa khỏi Kouenji. Ngay cả ở đây, cái thái độ ngạo mạn của cậu ta cũng thâm nhập cả vào trong lớp học.

 

Nhìn sang phía bên, tôi nhận ra rằng Horikita đang nhìn xuống bàn, đọc một cuốn sách của cô ấy.

 

Ối, tôi quên mất rằng trò chuyện qua lại là một trong những điều cơ bản để duy trì một cuộc đối thoại.

 

Một trong những cơ hội để kết bạn với Horikita của tôi đã tan biến.

 

Liếc qua tiêu đề của cuốn sách, tôi nhận thấy cô ấy đang đọc cuốn “Tội ác và hình phạt”.

 

Thú vị đấy. Dù là có lý do gì để giết một người hay không, nó cũng ủng hộ việc giết chóc. Có thể sở thích của Horikita cũng tương tự như trong cuốn sách đó.

 

Dù sao thì, vì đã hoàn thành việc giới thiệu bản thân, có vẻ chúng tôi sẽ không tương tác với nhau thường xuyên lắm.

 

Sau vài phút, tiếng chuông đầu tiên reo lên.

 

Gần như ngay lập tức, một người phụ nữ mặc bộ vest tiến vào lớp học.

 

Theo như ấn tượng đầu tiên, có vẻ cô ấy là một giáo viên cho rằng kỉ luật nghiêm ngặt trong lớp học là điều quan trọng. Trông cô ấy khoảng 30 tuổi. Mái tóc dài của cô được cột về phía sau thành đuôi ngựa.

 

“E hèm, xin chào các học sinh mới. Tên tôi là Chabashira Sae và tôi sẽ phụ trách lớp D năm nay. Tôi dạy về lịch sử Nhật Bản. Trường này không phân lại lớp mỗi năm, vậy nên trong ba năm tiếp theo, hi vọng tôi sẽ được quen biết với các cô cậu. Rất vui được làm quen. Mặc dù lễ khai giảng sẽ diễn ra trong vòng một tiếng nữa ở phòng thể chất, giờ tôi sẽ phát danh sách những nội quy đặc biệt của trường này và sách hướng dẫn cho tân học sinh.”

 

Từ phía trước, những tờ phân phát được truyền xuống dưới.

 

Ở trường này, có những nội quy đặc biệt làm cho nó khác biệt đối với các trường cao trung khác. Toàn bộ học sinh được yêu cầu phải sống trong khuôn viên trường, và bị cấm liên lạc với bất kì ai ở ngoài trường.

 

Ngay cả liên lạc với chính gia đình mình cũng bất khả thi nếu không có sự cho phép của nhà trường.

 

Rời khỏi khuôn viên trường cũng bị cấm chỉ.

 

Dù sao thì, cũng có rất nhiều cơ sở vật chất khác nên học sinh sẽ không hề cảm thấy đau đớn vì bị hạn chế. Có các quán karaoke, rạp hát, tiệm cà phê, và kể cả các tiệm thời trang — có thể nói chúng tạo thành cả một thị trấn nhỏ. Và ở giữa trung tâm của thành phố lớn, khuôn viên đồ sộ của ngôi trường chiếm hơn 600.000 mét vuông.

 

Dù vậy còn có một điểm đặc trưng nữa của ngôi trường này. Đó là áp dụng cho ngôi trường một hệ thống S.

 

“Giờ tôi sẽ phát thẻ ID học sinh. Với thẻ này, cô cậu có thể mua được mọi thứ từ moi cửa hiệu và cơ sở vật chất quanh khuôn viên trường. Nó giống như là thẻ tín dụng vậy. Tuy nhiên, hãy thận trọng với số điểm cô cậu sử dụng. Không gì không thể mua được ở trường này. Bất cứ thứ gì trong khuôn viên trường đều có thể mua được tất.”

 

Hệ thống điểm được liên kết với thẻ học sinh này cơ bản là sẽ thay thế tiền tệ.

 

Bằng cách này, mỗi học sinh sẽ khởi đầu với cùng một số tiền và họ buộc phải xem lại thói quen chi tiêu của mình. Dù sao thì, nhà trường không phụ trách việc cung cấp toàn bộ số điểm.

 

“Thẻ học sinh có thể sử dụng bằng cách quẹt trên máy. Sử dụng các máy đó rất đơn giản nên có lẽ cô cậu sẽ không gặp bất kì rắc rối gì cả. Điểm sẽ tự động được cấp vào ngày đầu của mỗi tháng. Tất cả đều đã có 100.000 điểm trên thẻ rồi đấy. Với lại, 1 điểm thì ứng với 1 yên. Không cần thiết phải giải thích thêm gì nữa.”

 

Trong một khoảnh khắc, cả lớp bỗng trở nên ầm ĩ.

 

Nói cách khác, khi đã được nhận vào trường này, chúng tôi sẽ nhận được khoản trợ cấp 100.000 yên hàng tháng từ nhà trường. Đúng là một ngôi trường được dựng bởi chính phủ Nhật có khác.

 

100.000 yên là một số tiền đáng kể được trợ cấp hàng tháng cho học sinh.

 

“Cô cậu bất ngờ với số điểm được cấp sao? Ngôi trường này đánh giá năng lực của học sinh. Mọi người ở đây, đã qua được bài kiểm tra đầu vào thì cũng đã thể hiện được một vài thực lực và giá trị rồi. Số tiền sẽ phản ánh kĩ năng của cô cậu. Cứ tiêu xài thoải mái. Dù sao thì sau khi tốt nghiệp, toàn bộ điểm sẽ được lấy lại. Vì những điểm đó không thể đổi ra tiền mặt, tiết kiệm cũng chẳng có nghĩa lí gì cả. Sử dụng điểm thế nào là tuỳ thuộc vào cô cậu. Hãy tiêu vào những thứ cô cậu thích hay cần đến. Nếu cô cậu cảm thấy không cần dùng đến một số điểm, cô cậu cũng có thể chuyển khoản cho một ai khác. Tuy nhiên, bắt nạt để lấy điểm của người khác bị cấm chỉ. Nhà trường rất nghiêm khắc với vấn đề bắt nạt.”

 

Chabashira-sensei nhìn quanh căn phòng.

 

“Có vẻ không ai có câu hỏi gì nhỉ. Vậy thì, hãy sống một cuộc sống học đường tốt đẹp nhé.”

 

Rất nhiều người trong lớp không giấu nổi sự ngạc nhiên với số tiền trợ cấp.

 

“Ngôi trường này không quá nghiêm khắc như mình nghĩ.”

 

Tôi nghĩ là tôi đang nói với bản thân mình, nhưng Horikita thì lại nhìn sang phía tôi và tưởng rằng tôi đang nói với cô ấy.

 

“Hẳn là một ngôi trường lơi lỏng.”

 

Mặc dù chúng tôi phải sống trong ký túc xá, bị cấm ra khỏi trường, và bị ngăn liên lạc với người ngoài, nhưng chúng tôi lại được cấp rất nhiều điểm để sử dụng miễn phí ở bất cứ đâu quanh khuôn viên trường.

 

Có thể nói học sinh được đưa lên thiên đàng với sự đối xử ưu đãi này.

 

Và công trạng lớn nhất của trường cao trung Koudo Ikusei là tỉ lệ việc làm 100% của họ.

 

Dưới chỉ dẫn tận tâm của chính phủ, ngôi trường hoạt động hướng đến một tương lai tốt đẹp hơn với toàn bộ tài nguyên mà nó có. Thực ra, có rất nhiều cựu học sinh của ngôi trường được công khai rộng rãi này đã trở thành những người nổi tiếng. Thường thì, dù cho một ngôi trường có nổi tiếng và tốt đến thế nào, phạm vi chuyên môn hoá của nó rất eo hẹp. Một ngôi trường có thể chuyên môn hoá trong thể thao, chuyên môn hoá trong âm nhạc. Hoặc có thể chuyên môn hoá trong các lĩnh vực liên quan đến vi tính. Nhưng ngôi trường này đáp ứng được mọi nguyện vọng ở mọi lĩnh vực đến nỗi người ta luôn mong muốn được học tập ở đây. Đây là một ngôi trường có hệ thống và giá trị như thế.

 

Vậy nên tôi cứ nghĩ không khí lớp học sẽ mang tính cạnh tranh và tàn bạo hơn, nhưng phần lớn những người bạn cùng lớp của tôi chỉ giống như những học sinh bình thường có thể thấy ở bất kì nơi nào khác.

 

Không, có thể đó là lí do mọi người lại bình thường đến thế. Chúng tôi đã được công nhận là những học sinh vượt qua được bài kiểm tra đầu vào. Liệu chúng tôi có thể tốt nghiệp trong yên bình mà không gặp phải bất kì biến cố nào không…? Tôi thắc mắc liệu điều đó còn có thể được không.

 

“Đối xử ưu đãi đến mức này thì hơi đáng sợ đấy.”

 

Sau khi nghe Horikita nói vậy, tôi cũng cảm thấy thế.

 

Có lẽ cứ không biết chi tiết gì về ngôi trường này thì sẽ tốt hơn.

 

Bởi vì họ có thể đáp ứng mọi nguyện vọng, tôi nghĩ là sẽ có vài rủi ro liên hệ tới nhà trường.

 

“Nè nè~, cậu có muốn đi xem mấy cửa hiệu đó không? Đi mua sắm nào!”

 

“Ừm. Với nhiều tiền thế này, ta có thể mua được mọi thứ. Thật tuyệt vì mình đã vào được trường này~”

 

Sau khi giáo viên rời khỏi lớp, những học sinh đã nhận được số tiền lớn trở nên xôn xao.

 

“Mọi người, các cậu nghe tớ nói một chút được không?”

 

Một học sinh mang khí sắc của một người thanh niên giơ tay lên và nói.

 

Tóc của cậu không nhuộm màu và trông cứ như một học sinh danh giá. Nhìn cậu ta cũng không giống một tên cá biệt.

 

“Kể từ ngày hôm nay, chúng ta sẽ học cùng lớp suốt 3 năm tiếp theo. Cho nên, sẽ thật tuyệt nếu tất cả chúng ta có thể giới thiệu bản thân và kết bạn với nhau. Vẫn còn thời gian trước khi đến lễ khai giảng, vậy các cậu thấy thế nào?”

 

Ồ… cậu ta nói một điều thật thú vị. Phần lớn học sinh đều không biết phải nói gì.

 

“Tớ đồng ý! Dù sao thì, chúng ta còn không biết tên của nhau, chứ đừng nói đến bất kì thứ gì khác.”

 

Sau khi người đầu tiên đồng ý, những người còn ngập ngừng lúc trước cũng lên tiếng ủng hộ.

 

“Tên tớ là Hirata Yousuke. Bởi vì tớ thường được gọi bằng tên riêng, Yousuke, ở trường sơ trung, nên cứ thoải mái sử dụng tên riêng của tớ nhé. Mặc dù tớ yêu thích mọi môn thể thao, nhưng tớ đặc biệt yêu thích bóng đá, và tớ cũng định chơi bóng đá ở trường này. Mong được giúp đỡ.”

 

Cậu thanh niên vừa đề nghỉ cả lớp giới thiệu bản thân tự giới thiệu mình một cách trôi chảy và hoàn hảo.

 

Cậu đúng là can đảm thật đấy. Cậu còn nói về bóng đá nữa cơ đấy. Sau khi nói về bóng đá với cái vẻ mặt tươi tỉnh đó, độ nổi tiếng của cậu ta đã nhân lên gấp đôi, không, gấp 4 lần. Coi kìa, mắt các bạn nữ đứng gần Hirata biến thành hình trái tim luôn rồi kìa.

 

Cứ thế, Hirata trở thành nhân vật trung tâm trong lớp, và có lẽ sẽ thu hút hết sự chú ý của mọi người cho đến khi tốt nghiệp.

 

Và sau đó có lẽ cậu ta sẽ hẹn hò với bạn nữ dễ thương nhất trong lớp. Có thể mọi chuyện sẽ thành ra như thế.

 

“Vậy, nếu đã vừa lòng rồi thì… chúng ta bắt đầu giới thiệu từ đầu nhé?”

 

Nói trôi chảy từ đầu đến cuối, Hirata hỏi mọi người.

 

Mặc dù cô gái đầu tiên rất bối rối và lo lắng, cô sớm lấy lại tinh thần và đứng dậy.

 

Nói cách khác, cô bị bối rối bởi những lời nói của Hirata.

 

“T-Tên tớ là Inogashira K-ko—”

 

Trong khi đang cố giới thiệu bản thân, lời của cô ấy bỗng nghẹn lại.

 

Chẳng biết do đầu cô bỗng trở nên trống rỗng hay do cô chưa suy nghĩ đủ kỹ, cô không thể nói rõ ràng ra được. Khi lời nói không thể tuôn ra được nữa, mặt cô tái đi vì xấu hổ. Thật hiếm khi thấy một người nào lo lắng đến thế.

 

“Cố lên nào~”

 

“Không cần phải vội quá đâu~”

 

Những lời nói ân cần đó đến từ một người bạn cùng lớp. Nhưng những từ ngữ đó đã phản tác dụng, và những lời nói nghẹn lại trong cổ họng cô ấy bỗng tan biến. Sự im lặng kéo dài trong 5 giây, rồi 10 giây. Một áp lực có thể thấy rõ.

 

Những tiếng cười khúc khích vang đến từ một vài bạn nữ trong lớp. Cô ấy bị tê liệt trong nỗi sợ hãi. Một bạn nữ cất tiếng.

 

“Cứ từ từ mà giới thiệu thôi, không cần phải vội đâu.”

 

Mặc dù lời nói của cô ấy khá tương tự với “Cố lên nào~” và “Không cần phải vội quá đâu~”, nhưng ý nghĩa của những lời đó thì lại khác biệt hoàn toàn.

 

Đối với cô gái nhút nhát kia thì, lời nói của mấy cậu con trai có vẻ hơi gây áp lực một chút.

 

Ngược lại, lời nói của bạn nữ kia thì bảo cô gái cứ thong thả, và giúp cô gái yên tâm hơn.

 

Sau khi đã lấy lại được chút tinh thần, cô ấy hít thở để bình tĩnh lại.

 

Rồi sau một lát…

 

“Tên tớ là, Inogashira… Kokoro. Ừm, sở thích của tớ là may vá và tớ rất giỏi đan len. M-Mong được giúp đỡ.”

 

Kể từ từ ngữ đầu tiên, cô ấy tuôn ra liền một mạch mọi thứ mà cô muốn nói.

 

Với một nét mặt nhẹ nhõm, hài lòng, và một chút ngượng ngùng, Inogashira ngồi xuống.

 

Nhờ có sự hỗ trợ, phần giới thiệu của Inogashira đã hoàn thành mà không gặp bất cứ trắc trở nào. Những phần giới thiệu khác nối tiếp.

 

“Tớ là Yamauchi Haruki. Ở trường tiểu học, tớ đã chơi bóng bàn ở cấp quốc gia, rồi trở thành cầu thủ chủ chốt của câu lạc bộ bóng rổ ở trường sơ trung—Tớ đã mang áo số 4. Nhưng từ khi dính chấn thương ở giải Liên đoàn Cao trung gần đây, tớ đang nghỉ dưỡng thương. Rất vui được làm quen.”

 

Tôi không nghĩ số 4 có ý nghĩa gì cả…

 

Mà giải Liên đoàn Cao trung là một giải đấu thể thao dành cho các trường cao trung… Bạn không thể tham gia nếu là học sinh sơ trung được.

 

Hay là cậu ta chém gió nhỉ? Ấn tượng của tôi về cậu ta là một loại người phù phiếm và hay bốc phét.

 

“Tiếp theo là tớ nhỉ?”

 

Cô gái tươi cười đứng dậy tiếp theo là người đã bảo Inogashira cứ thong thả giới thiệu.

 

Và là cô gái đã giúp đỡ bà cụ trên xe buýt sáng hôm đó.

 

“Tên tớ là Kushida Kikyou, và vì tớ không có người bạn sơ trung nào cùng đến ngôi trường này, mong được làm quen và kết bạn với mọi người!”

 

Phần lớn học sinh đều chỉ giới thiệu vài câu, nhưng Kushida vẫn tiếp tục nói.

 

“Trước tiên thì, tớ muốn được kết bạn với mọi người ở đây. Sau khi tất cả mọi người đã hoàn thành phần giới thiệu, xin hãy trao đổi thông tin liên lạc với tớ nhé!”

 

Những lời nói của cô ấy không chỉ là lời nói. Tôi có thể nhận ra ngay rằng cô ấy là kiểu người có thể mở lòng với mọi người mọi lúc mọi nơi.

 

 

Những lời cô ấy nói với Inogashira không chỉ là lời động viên phù hợp với hoàn cảnh, mà cũng là cảm xúc thực sự của cô ấy.

Ngoài ra, có vẻ cô ấy là loại người có thể hoà hợp với tất cả mọi người.

 

“Và rồi, khi đến kì nghỉ hay sau giờ học, tớ muốn có được những kỉ niệm với mọi người, nên hãy rủ tớ tới nhiều các sự kiện khác nhau nhé. Tớ cũng đã nói được một lúc rồi, nên tớ sẽ kết thúc phần giới thiệu bản thân ở đây.”

 

Chắc hẳn cô ấy sẽ hoà hợp với tất cả các bạn nam và bạn nữ trong lớp.

 

… Tất nhiên, không phải là tôi đang bình phẩm phần giới thiệu bản thân của những người khác.

 

Vì lí do nào đó tôi cảm thấy bồn chồn.

 

Tôi nên nói gì trong phần giới thiệu đây… tôi có nên thử pha trò không nhỉ?

 

Hay tôi có nên mua vui bằng cách tạo ra một sự căng thẳng lớn trong giọng nói không nhỉ?

 

Không, nhưng tôi tự hỏi. Căng thẳng quá có lẽ sẽ chỉ phá hỏng bầu không khí. Dù sao thì, tôi cũng không phải kiểu người như thế.

 

Trong khi tôi vẫn còn lạc trôi trong những nỗi lo của mình, những màn giới thiệu bản thân vẫn tiếp diễn.

 

“Vậy, người tiếp theo là───”

 

Khi Hirata nhìn về phía người tiếp theo, người đó ném cho cậu ta một cái lườm sắc bén.

 

Với mái tóc màu đỏ nhạt, cậu nam sinh trông cứ như một tên cá biệt và nói năng theo một cách rất hợp với ngoại hình của cậu ta.

 

“Mấy người ngu à? Tôi không muốn giới thiệu bản thân, để tôi yên đi.”

 

Tóc đỏ lườm Hirata. Một sự căng thẳng phất phơ trong gió.

 

“Tớ không thể ép cậu giới thiệu bản thân được. Nhưng, tớ nghĩ hoà hợp với các bạn cùng lớp của cậu thì cũng không phải điều xấu đâu. Nếu cậu cảm thấy tớ khó chịu, thì cho tớ thứ lỗi.”

 

Sau khi nhìn Hirata cúi đầu về phía cậu tóc đỏ, một vài bạn nữ lườm cậu ta.

 

“Chỉ giới thiệu bản thân chút thôi cũng không được sao?”

 

“Ừm, ừm!”

 

Đúng là cậu cầu thủ bóng đá ikemen. Có vẻ cậu đã nhanh chóng thu hút được sự chú ý từ các bạn nữ.

 

Tuy nhiên, bắt đầu từ cậu tóc đỏ, phân nửa những nam sinh khác đang cảm thấy khích động cùng lòng ghen tị đối với Hirata.

 

“Không, tôi không muốn phải giả bộ làm bạn tốt với ai cả.”

 

Tóc đỏ đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Cùng lúc đó, vài học sinh khác cũng rời khỏi lớp. Có lẽ họ không có ý định làm quen với các bạn cùng lớp. Horikita cũng bắt đầu đứng dậy khỏi chỗ của mình.

 

Cô ấy nhìn về phía tôi, nhưng khi nhận ra rằng tôi không định đi đâu cả, cô ấy bắt đầu bước ra khỏi lớp. Hirata trông hơi cô đơn một chút khi nhìn nhóm người bước ra khỏi lớp học.

 

“Họ không phải là người xấu. Tớ cũng có lỗi vì đã đòi hỏi họ theo sự ích kỉ của chính mình.”

 

“Hirata-kun không làm gì sai cả. Cứ mặc kệ mấy người đó đi.”

 

Mặc dù một vài người đã bỏ đi sau khi không muốn giới thiệu bản thân, những người còn lại vẫn tiếp tục giới thiệu bản thân mình.

 

“Tớ là Ike Kanji. Tớ thích gái, và ghét ikemen. Tớ vẫn luôn tìm kiếm một cô bạn gái, cho nên rất vui được làm quen! Tất nhiên, tốt hơn hết là phải xinh đẹp hoặc dễ thương!”

 

Rất khó để biết được rằng cậu ta chỉ đang nói đùa hay là nói ra ý nghĩ thực sự của mình, nhưng cánh đàn bà đang bắt đầu phẫn nộ với cậu ta.

 

“Ôi, tuyệt quá~ Ike-kun, cậu thặc là thú dzị”, một bạn nữ nói với một giọng hoàn toàn không cảm xúc.

 

Dĩ nhiên, đó chắc chắn 1000% là chém gió.

 

“Thật sao, thật sao? Ôi, tớ nghĩ là mình cũng không tệ, nhưng… hehe.”

 

Dường như Ike tưởng đó là thật và trở nên hơi ngượng ngùng một chút.

 

Bỗng nhiên lũ con gái cười phá lên.

 

“Ôi, mọi người, cậu ấy thật dễ thương. Cậu ấy đang tuyển bạn gái đấy!”

 

Không phải đâu, cậu đang bị châm chọc đấy.

 

Ike hớn hở vẫy vẫy tay trong khi bị châm chọc. Dù vậy có vẻ cậu ta không phải người xấu.

 

Sau đó, cậu nam sinh trong vụ tranh cãi trên xe buýt, Kouenji, là người tiếp theo.

 

Sau khi ngắm nghía lại mái tóc với một chiếc gương tay, cậu ta lấy chiếc lược chải lại đầu.

 

“Ừm, cậu có thể giới thiệu bản thân được chứ?”

 

“Fu~. Được thôi.”

 

Trong khi mỉm cười như một tên công tử, cậu ta thoáng thể hiện cách cư xử trơ tráo của mình.

 

Tôi cứ nghĩ là cậu ta sẽ đứng dậy, nhưng Kouenji cứ gác chân lên bàn, rồi bắt đầu giới thiệu bản thân trong khi cứ ngồi như thế.

 

“Tên tôi là Kouenji Rokusuke. Là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Kouenji, tôi là người sẽ gánh vác xã hội Nhật Bản trong tương lai không xa. Rất hân hạnh được làm quen, các quý cô.”

 

Đó là một màn giới thiệu chỉ dành cho nữ giới, chứ không phải cho cả lớp.

 

Vài bạn nữ nhìn Kouenji với ánh mắt lấp lánh sau khi nghe rằng cậu ta rất giàu có, trong khi số còn lại nhìn cậu ta như đang nhìn kẻ điên. … Điều đó là hiển nhiên mà.

 

“Kể từ bây giờ, tôi sẽ thẳng tay trừng trị bất kể thứ gì khiến tôi khó chịu. Hãy cẩn thận với điều đó.”

 

“Ể… Kouenji-kun. Ý cậu ‘bất kể thứ gì khiến tôi khó chịu’ là sao?”

 

Cảm thấy băn khoăn với lời nói của cậu ta, Hirata hỏi lại.

 

“Đúng như tôi đã nói. Nhưng nếu phải lấy một ví dụ thì───tôi ghét những thứ kém hấp dẫn. Nếu thấy một thứ gì đó xấu xí, tôi sẽ thực hiện như đã nói vừa rồi.”

 

Cậu ta chải ngược tóc lên trên.

 

“Ồ, cảm ơn. Tớ sẽ tuyệt đối cẩn trọng.”

 

Tóc đỏ, Horikita, Kouenji. Rồi thì Yamauchi và Ike. Có vẻ như tất cả nhưng kẻ kì quặc đều được tập hợp lại trong lớp này. Trong quãng thời gian ngắn ngủi này, tôi có thể nhìn qua nhiều học sinh khác trong lớp tôi.

 

Tôi cũng có một nét kì quặc───à không, tôi chẳng có gì đặc biệt cả.

 

Tôi muốn được trở thành một chú chim tự do, nhưng tôi đã một mình đơn côi bay đi khỏi chiếc lồng đó.

 

Không suy nghĩ gì nhiều, tôi chỉ muốn được trải nghiệm sự tự do.

 

Nếu nhìn ra ngoài, bạn có thể thấy được vẻ yêu kiều của những chú chim… thứ mà không thể thấy được ở thời điểm này.

 

Dù sao thì, tôi là kiểu người như thế đấy.

 

“Ừm… người tiếp theo───xin cậu hãy giới thiệu bản thân.”

 

“Ể?”

 

Lượt của tôi đã đến trong khi tôi vẫn còn đang bay bổng trong những ảo tưởng của chính mình. Rất nhiều học sinh đang chờ đợi tôi giới thiệu bản thân. Này này, đừng có nhìn tôi với nhiều sự kì vọng như thế chứ (ảo tưởng của tôi thôi).

 

À phải, tôi sẽ nỗ lực hết mình cho màn giới thiệu này.

 

Được! Đứng dậy và bắt đầu thôi nào.

 

“À …… Ừm, tên tớ là Ayanokouji Kiyotaka. Tớ, ờm… tớ không có gì đặc biệt cả, tớ sẽ nỗ lực hết mình để có thể hoà hợp với mọi người, à, rất vui được làm quen.”

 

Sau khi đã hoàn thành phần chào hỏi, tôi nhanh chóng ngồi lại chỗ.

 

Đù… Mọi người đã thấy hết rồi sao? Màn giới thiệu bản thân của tôi.

 

… thất cmn bại rồi!

 

Tôi vùi mặt vào lòng bàn tay.

 

Tôi đã quá mải mê chìm đắm trong ảo tưởng của mình, nên tôi đã không thể nghĩ trước được những ngôn từ thích hợp.

 

Đúng là một màn giới thiệu tẻ nhạt, khuyết thiếu mà không ai sẽ nhớ đến sau này.

 

“Rất vui được gặp cậu Ayanokouji-kun. Tớ cũng muốn được hoà hợp với mọi người, nên hãy cùng nỗ lực hết mình nhé.”

 

Hirata nói với một nụ cười tươi tắn.

 

Mọi người đều vỗ tay. Tôi cảm thấy như mọi người đang vỗ tay sau khi nhìn thấu được sai lầm của tôi. (T/N: Đang fail vỗ vỗ cái giề :v)

 

Cùng lúc đó, tôi cảm thấy đau đớn kì lạ trước sự thương hại của họ.

 

Dù vậy, tôi vẫn thấy vui.

Bình luận