Youkoso Jitsuryoku Shijou Shugi no Kyoushitsu e – Vol 1. Mở Đầu

Mở đầu: Cấu trúc xã hội Nhật Bản

 

~ Translator : Hidenori


~ Edit : Hidenori

___________________________________

Cấu trúc xã hội Nhật Bản

 

Dù có hơi đột ngột chút, nhưng xin hãy nghiêm túc lắng nghe câu hỏi của tôi sau đây và suy nghĩ thật kỹ câu trả lời.

 

Câu hỏi: Liệu con người có bình đẳng hay không?

 

Ngày nay, xã hội luôn miệng nói về bình đẳng. Mọi người đều kêu gọi đàn ông và phụ nữ cần được đối xử bình đẳng, và kêu la rằng xã hội nên gạt bỏ sự bất bỉnh đẳng. Họ kêu gọi tỉ lệ việc làm cao cho phụ nữ, xe hơi cá nhân cho tất cả mọi người, và đến nỗi họ còn bắt bẻ thứ tự trong sổ lưu danh. Người ta thậm chí còn ủng hộ sự bình đẳng cho người khuyết tật, và giờ đây người dân được khuyến khích ngừng sử dụng từ “người khuyết tật”. Trẻ em được dạy rằng mọi người đều bình đẳng.

 

Điều đó có thực sự đúng không?, tôi tự hỏi.

 

Đàn ông và phụ nữ đều mang những vai trò khác nhau khi họ có những khả năng khác nhau. Người tàn tật thì vẫn chỉ là tàn tật, dù họ có gọi người tàn tật là gì đi nữa. Những điều này không hề có ý nghĩa nếu không ai để ý đến.

 

Nói cách khác, câu trả lời là không.

 

Con người là loài vật không bình đẳng; không có ai thực sự “bình đẳng”.

 

Một bậc vĩ nhân đã từng nói “Trời không sinh ra người đứng trên người hay người đứng dưới người”. Nhưng điều đó không có nghĩa là mọi người đều bình đẳng. Bạn có biết rằng đoạn văn vẫn chưa kết thúc ở đó? Phần còn lại là thế này. “Mọi người đều bình đẳng từ khi sinh ra, nhưng rồi tôi tự hỏi, tại sao lại có sự khác biệt giữa công việc và địa vị của mỗi người?”.

 

Điều đó được viết ở nửa sau của đoạn văn. “Có phải đó là sự khác biệt vì có người đã phấn đấu trong việc học hành còn có người thì chưa?”.

 

Một mâu thuẫn phát sinh ra từ đó. Đó là cái “học bổng” trứ danh đó. Lời dạy đó vẫn không hề thay đổi, kể cả ở thời hiện đại 2015 này. Dù vậy, tình cảnh bây giờ đã phức tạp hơn và đang ngày càng trở nên nghiêm trọng.

 

Dù sao đi nữa, con người cũng là loài vật biết suy nghĩ. Tôi không nghĩ việc nói rằng con người nên sống chỉ dựa vào bản năng là đúng bởi vì mọi thứ không hề công bằng.

 

Nói cách khác, cái từ “bình đẳng” chỉ toàn là giả dối, nhưng sự bất bình đẳng cũng là khó chấp nhận. Tôi đang cố tìm ra một câu trả lời mới về cái vấn đề bất diệt đang đối diện với nhân loại này.

 

Này bạn, người đang cầm và đọc cuốn sách này.

 

Bạn đã bao giờ nghĩ về tương lai chưa?

Bạn đã bao giờ hình dung về ý nghĩa của việc học cao trung, đại học?

Liệu bạn chưa từng cảm thấy mơ hồ rằng một ngày nào đó, bạn sẽ đi tìm việc và có được một công việc bằng cách nào đó?

 

Tôi cảm thấy như thế đấy.

 

Khi tôi hoàn thành chương trình giáo dục bắt buộc và vào học cao trung, tôi đã không nhận ra điều gì cả.

Tôi chỉ cảm thấy vui vì đã thoát khỏi cái “bổn phận” của mình.

Tôi đã không nhận ra rằng, vào chính khoảnh khắc đó, cuộc sống và tương lai của tôi đã dần bị tác động.

 

Tôi còn không hiểu được ý nghĩa của việc học văn và toán ở trường là gì nữa.

Bình luận